<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864</id><updated>2012-02-16T11:09:04.479-08:00</updated><title type='text'>Bảo Lam * Việt Nam</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>11</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-1725995241275684634</id><published>2009-03-11T01:42:00.000-07:00</published><updated>2009-04-15T00:41:12.862-07:00</updated><title type='text'>The change life</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeWOwIxKEvI/AAAAAAAAAP4/YUgGizkGvnk/s1600-h/h28.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 222px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeWOwIxKEvI/AAAAAAAAAP4/YUgGizkGvnk/s320/h28.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324819092074009330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 0);font-size:180%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;S&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;ắ&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;c &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;m&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 255, 255);"&gt;à&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 204, 51);"&gt;u&lt;/span&gt; &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt;c&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 255, 153);"&gt;u&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;ộ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 0);"&gt;c &lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;s&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 102, 0);"&gt;ố&lt;span style="color: rgb(153, 153, 0);"&gt;n&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;g&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQGdbKPvlI/AAAAAAAAAPg/tu4V2bAeChg/s1600-h/hip9-1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQGdbKPvlI/AAAAAAAAAPg/tu4V2bAeChg/s320/hip9-1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324387762035474002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay đổi, rất rất nhiều trong cuộc sống của gia đình mình. Một sự thay đổi kỳ diệu mà ở đó cả 4 chúng ta đều cảm nhận rõ những điều thú vị của cuộc sống...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Hip xinh là Hip xinh xinh.&lt;/span&gt;..&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScmQL9D6vpI/AAAAAAAAALY/3xBDyZBY8Ls/s1600-h/hip3-1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScmQL9D6vpI/AAAAAAAAALY/3xBDyZBY8Ls/s320/hip3-1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316939370131537554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Con là tâm điểm số 1 của sự thay đổi. Từ khi em Tip mới chào đời, lúc nào con cũng trong trạng thái sợ mẹ yêu em hơn!&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQGN_8yQjI/AAAAAAAAAPY/Pv9poZgc-2g/s1600-h/hip1-1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 210px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQGN_8yQjI/AAAAAAAAAPY/Pv9poZgc-2g/s320/hip1-1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324387497033220658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mỗi ngày con phải hỏi mẹ tới 15 lần về mỗi một việc "mẹ yêu con không??". Đó là lúc mẹ nựng em, lúc mẹ cho em bú, ru em ngủ. Con cứ bám riết bên cạnh, theo dõi từng cử chỉ, cứ như thể "quản lý" tình cảm của mẹ và em. Thật tội nghiệp con gái. Làm sao mẹ có thể không yêu con được chứ.&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScmQlRzfOhI/AAAAAAAAALo/ioVv2dQQhLo/s1600-h/DSC04562.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 210px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScmQlRzfOhI/AAAAAAAAALo/ioVv2dQQhLo/s320/DSC04562.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316939805196499474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có em, mẹ lại càng yêu con nhiều hơn. Con vẫn còn quá bé để được mẹ chăm sóc. Cũng đã có lúc mẹ phải đặt em xuống để bế con, nựng con, rồi à ơi như ru em để con biết tình yêu thương của mẹ dành cho con và em đều tự đáy lòng mẹ. Nhìn con bé tí so với các bạn, mẹ xót lắm. Thương lắm, cái còi của mẹ. Mẹ không thể dành toàn bộ thời gian cho con như trước nữa. Cái ăn, cái mặc, bé tí mà nhiều lúc cũng phải tự vận động như thể con đã lớn. Cũng phải thôi, vì con gái mẹ đã biết phụ giúp mẹ chăm em, làm được ti tỉ thứ việc còn jì.&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScyS1dD9_tI/AAAAAAAAANk/1SRjuegOyfQ/s1600-h/hip8-1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 221px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScyS1dD9_tI/AAAAAAAAANk/1SRjuegOyfQ/s320/hip8-1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317786707049709266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Tip lớn hơn một chút, con không còn bắt bẻ mẹ việc"sao lại ru em bài của con??", chắc con đã quen với việc có em trong cuộc sống. Con ra dáng chị hơn,&lt;br /&gt;biết dỗ em lúc mẹ bận, biết yêu em, làm công việc mà mẹ vẫn thường làm khi em khóc. "Em ngoan, chị yêu, chị yêu, chị gọi bình sữa cho em nhé!". Mẹ đang bận việc mà nghe con nựng em như vậy thấy yên tâm lắm đấy, con biết không? Em Tip nghe tiếng chị cũng nín bặt và nhoẻn miệng cười. Rõ yêu, cái tôm cái tép của mẹ!&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScyOTqOPC0I/AAAAAAAAANU/gv9epXkGh_U/s1600-h/Tip4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 220px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScyOTqOPC0I/AAAAAAAAANU/gv9epXkGh_U/s320/Tip4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317781728420367170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Ba thương con vì con giống mẹ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Càng nghe con hát mẹ càng thấy... tủi thân, vì thực tế, cả hai con đều chẳng giống mẹ!!! Ow, nếu xét theo lý thuyết thì mẹ biết tìm tình yêu của ba ở đâu đây nhỉ??? &lt;a href="http://www.smileycentral.com/?partner=ZSzeb001_ZNfox000" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://smileys.smileycentral.com/cat/8/8_8_43.gif" alt="Valentine artist" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Từ khi làm "bố của hai đứa trẻ" (từ này ba vẫn hay dùng để tự mô tả mình đấy!), ba thay đổi rất nhiều.&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQHnXNfX7I/AAAAAAAAAPo/vSKXfAyzTT0/s1600-h/T-1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQHnXNfX7I/AAAAAAAAAPo/vSKXfAyzTT0/s320/T-1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324389032285659058" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Ba dành hơn 20 ngày phép để chăm mẹ, chủ yếu là để mẹ có người chuyện trò lúc đêm khuya thì đúng hơn. Những ngày đầu trong viện, sự động viên của ba thực sự có ý nghĩa với mẹ. Ba khiến mẹ vững tâm hơn rất nhiều. Mẹ đã can đảm vượt qua những khó khăn nhất nhờ có sự hỗ trợ của ba. Ui zda, cứ nhìn ba loay hoay thay tã cho Tip để mẹ được ngủ một tí thì biết, hic, tình yêu làm thay đổi cả... bàn tay của người đàn ông!!! Giờ thì mẹ càng hiểu thêm những gì thuộc về  The power of love &lt;a href="http://www.smileycentral.com/?partner=ZSzeb001_ZNfox000" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://smileys.smileycentral.com/cat/11/11_11_3.gif" alt="Running In Field" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;!!!!....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Chuột con chút chít là em!&lt;/span&gt; &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScyO7TSaozI/AAAAAAAAANc/EIP2o7L4Ut4/s1600-h/tip+1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 248px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ScyO7TSaozI/AAAAAAAAANc/EIP2o7L4Ut4/s320/tip+1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317782409458656050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ngày con chào đời, đánh dấu quãng thời gian thay đổi của cả gia đình. Chuột con bé nhỏ của mẹ, con mang đến màu tươi mới của hạnh phúc. Mẹ thấy con hợp với màu đỏ (dù con trai mà mặc màu đỏ thì nổi bựt quá!!!).&lt;br /&gt;2h25 phút, ngày 11 tháng 10 năm 2008. Vừa qua sinh nhật mẹ khoảng 2 giờ đồng hồ. Mẹ nghe như có tiếng con đạp ục một cái!!!&lt;a href="http://www.smileycentral.com/?partner=ZSzeb001_ZNfox000" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://smileys.smileycentral.com/cat/8/8_3_44.gif" alt="Easter egg peekaboo" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;. Ối vỡ. chưa bao giờ mẹ thấy nhiều nước như thế!!! Úi ùi, mẹ cuống cuồng gọi cho ba. Giữa đêm khuya vắng ba phóng thật nhanh từ cơ quan về. Mẹ được đưa ngay vào viện. Cảm giác chào đón con đang cận kề...&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeWObzj98LI/AAAAAAAAAPw/cH_Gv14VgdY/s1600-h/Copy+of+Tip3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeWObzj98LI/AAAAAAAAAPw/cH_Gv14VgdY/s320/Copy+of+Tip3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324818742784159922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Gần 7h sáng, mẹ được đưa vào phòng mổ. Lần thứ hai mẹ bước chân vào căn phòng đầy mùi ête như thế này, nhưng vẫn run, dù cố gắng bình tĩnh. Cảm giác có một mình trong căn phòng trắng toát làm mẹ run rẩy. Bình tĩnh. Mẹ tự nhủ lòng mình. Thật bình tĩnh. Sắp được gặp con rồi mà. Mẹ nhìn quanh căn phòng, hy vọng mong manh là có ba con ở đâu đó!!! Nằm trên bàn mổ, mẹ thấy ngạt thở (không biết có phải vì hồi hộp quá không???). Các bác sĩ và y tá phải tá hỏa chạy đi tìm thuốc ...thông mũi cho mẹ. Mẹ không thể thở được. Rốt cuộc rồi ca phẫu thuật cũng được tiến hành. Hoàn toàn tỉnh táo, mẹ theo dõi từng cử chỉ của bác sĩ phẫu thuật qua gương chiếu phía trên, nhưng mãi mẹ không nghe thấy tiếng con khóc. Chỉ đến khi cô y tá bế con đến trước mặt mẹ cũng câu nói gọn lỏn: "con trai, 4,3kg nhá!". Ui chao, mẹ cứ tưởng mình nghe nhầm. Mẹ chẳng nhớ jì hết, chẳng thấy jì hết ngoài đôi mắt đen láy và cái đầu cũng đen láy tóc của con. Oww, chả giống sệt ba như mẹ vẫn tưởng! &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsUzx_Rx3I/AAAAAAAAAO8/7btMle0H9Ro/s1600-h/Copy+of+Tip2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 214px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsUzx_Rx3I/AAAAAAAAAO8/7btMle0H9Ro/s320/Copy+of+Tip2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321870264493000562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Con không khóc oe oe như các bạn. Chỉ ọ ẹ để mẹ biết sự hiện diện của con. Ngước nhìn đồng hồ, 7h15phút. Cô y tá bế con đi thật nhanh. Mẹ chỉ kịp nhìn giây lát. Đôi mắt. Mẹ nhớ lắm, đôi mắt đen láy ấy, cứ vương vấn theo mẹ vào phòng hậu phẫu. Mẹ chỉ mong chóng đến giờ để được ra với con. Vết mổ chẳng đau jì nữa hết!!!&lt;a href="http://www.smileycentral.com/?partner=ZSzeb001_ZNfox000" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://smileys.smileycentral.com/cat/36/36_1_25.gif" alt="Scared 1" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thế là mẹ đã có thêm em bên đời!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsOzoouqBI/AAAAAAAAAOc/Y-aPHGfIzU4/s1600-h/Tip9.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsOzoouqBI/AAAAAAAAAOc/Y-aPHGfIzU4/s320/Tip9.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321863664912738322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nhìn chuột con, mẹ thấy ấm lòng những khi mỏi mệt. Nhất là lúc em lẫy lật, trông ngộ chưa?&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsOmrkQ54I/AAAAAAAAAOU/LO57uNqicd4/s1600-h/Tip6.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 209px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsOmrkQ54I/AAAAAAAAAOU/LO57uNqicd4/s320/Tip6.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321863442361018242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Sự đổi thay....mong muốn!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsQQblfDyI/AAAAAAAAAOk/7jC7xRBb8_8/s1600-h/scan0009.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 212px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdsQQblfDyI/AAAAAAAAAOk/7jC7xRBb8_8/s320/scan0009.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321865259137306402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mẹ. Người phụ nữ hơi..."chảnh" của 10 năm về trước, giờ gói gọn trong hai chữ "bình sữa"!!! Đi đâu cũng vội vàng về thật nhanh vì sợ Tip đói. Khổ thân mẹ chưa. Fast food đã đành, thêm nhiều khoản khác cũng fast theo như nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp và cả ngủ cũng fast!!!&lt;br /&gt;Trước đây, mẹ chưa bao giờ tưởng tượng lại có ngày mình chạy sô nhiều đến thía! Sáng đi làm vội vã, trưa lại vội vã  về, chiều lại một lượt nữa vội vã ... Cứ thế, cứ thế, mẹ giống như một Ms Hastily thứ thiệt! Mẹ đã thay đổi thật rùi....Đặc biệt là giây phút lần đầu tiên bế Tip trên tay, bên cạnh là chị Hip cứ ngọ nguậy cũng muốn mẹ bế, mẹ biết mình đã thực sự thuộc về gia đình.&lt;br /&gt;Với mẹ, các con là tất cả những gì quý giá nhất trong cuộc đời.&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQEzNygnWI/AAAAAAAAAPI/lOO51qZzbwY/s1600-h/h29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 245px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQEzNygnWI/AAAAAAAAAPI/lOO51qZzbwY/s320/h29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324385937380121954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mẹ yêu các con!&lt;br /&gt;Mẹ đã có sự đổi thay mong muốn nhất trong cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeQEzNygnWI/AAAAAAAAAPI/lOO51qZzbwY/s1600-h/h29.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-1725995241275684634?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/1725995241275684634/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=1725995241275684634' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/1725995241275684634'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/1725995241275684634'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2009/03/change-life.html' title='The change life'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SeWOwIxKEvI/AAAAAAAAAP4/YUgGizkGvnk/s72-c/h28.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-7634049322182101718</id><published>2009-02-16T21:34:00.000-08:00</published><updated>2009-02-16T21:38:11.981-08:00</updated><title type='text'>Happy New Age!</title><content type='html'>Sinh nhật tuổi lên bốn, mình có nhiều kỷ niệm thật đẹp. Những hình ảnh yêu nhất được gói gém cẩn thận trong slide này.&lt;br /&gt;Yêu wa đi thôi.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;embed src="http://widget-5e.slide.com/widgets/slideticker.swf" type="application/x-shockwave-flash" quality="high" scale="noscale" salign="l" wmode="transparent" flashvars="cy=bb&amp;amp;il=1&amp;amp;channel=3098476543638807646&amp;amp;site=widget-5e.slide.com" style="width:400px;height:320px" name="flashticker" align="middle"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div style="width:400px;text-align:left;"&gt;&lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;at=un&amp;amp;id=3098476543638807646&amp;amp;map=1" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-5e.slide.com/p1/3098476543638807646/bb_t058_v000_s0un_f00/images/xslide1.gif" border="0" ismap="ismap" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;at=un&amp;amp;id=3098476543638807646&amp;amp;map=2" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-5e.slide.com/p2/3098476543638807646/bb_t058_v000_s0un_f00/images/xslide2.gif" border="0" ismap="ismap" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;at=un&amp;id=3098476543638807646&amp;map=F" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-5e.slide.com/p4/3098476543638807646/bb_t058_v000_s0un_f00/images/xslide42.gif" border="0" ismap="ismap" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-7634049322182101718?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/7634049322182101718/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=7634049322182101718' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/7634049322182101718'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/7634049322182101718'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2009/02/happy-new-age.html' title='Happy New Age!'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-4282410735375424643</id><published>2008-05-28T02:03:00.001-07:00</published><updated>2009-03-11T01:13:14.586-07:00</updated><title type='text'>Sweet Memory</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;embed src="http://widget-b8.slide.com/widgets/slideticker.swf" type="application/x-shockwave-flash" quality="high" scale="noscale" salign="l" wmode="transparent" flashvars="cy=bb&amp;amp;il=1&amp;amp;channel=2233785415190814904&amp;amp;site=widget-b8.slide.com" style="width: 400px; height: 320px;" name="flashticker" align="middle"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div style="width: 400px; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;at=un&amp;amp;id=2233785415190814904&amp;amp;map=1" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-b8.slide.com/p1/2233785415190814904/bb_t040_v000_s0un_f00/images/xslide1.gif" ismap="ismap" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;at=un&amp;amp;id=2233785415190814904&amp;amp;map=2" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-b8.slide.com/p2/2233785415190814904/bb_t040_v000_s0un_f00/images/xslide2.gif" ismap="ismap" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;amp;at=un&amp;amp;amp;id=2233785415190814904&amp;amp;amp;map=2" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-b8.slide.com/m/2233785415190814904/bb_t040_v000_s0un_f00/images/xslide9_1.gif" ismap="ismap" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-4282410735375424643?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/4282410735375424643/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=4282410735375424643' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/4282410735375424643'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/4282410735375424643'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2008/05/check-out-my-slide-show.html' title='Sweet Memory'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-1939543024625389169</id><published>2008-05-12T20:28:00.000-07:00</published><updated>2009-03-09T02:10:28.182-07:00</updated><title type='text'>Vòng tay mẹ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTakmZHPYI/AAAAAAAAAJo/sYnM8TztLek/s1600-h/h23.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 212px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTakmZHPYI/AAAAAAAAAJo/sYnM8TztLek/s320/h23.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5311110182892682626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Còi rí còi rị&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giá như có một phép nhiệm màu nào đó để con gái mẹ nặng thêm 3 kg nữa , ngay lập tức, mẹ sẽ ước  ngay. Nhưng ngồi nghĩ lại, kể ra nhiều lúc ngồi ngắm con bé loắt choắt nhưng nhanh nhẹn, bé bỏng lọt thỏm trong lòng, mẹ lại thấy yêu quá đi mất.&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzUqkTYcCI/AAAAAAAAAE8/Fx2BYPlUCDM/s1600-h/scan0001.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzUqkTYcCI/AAAAAAAAAE8/Fx2BYPlUCDM/s200/scan0001.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5205269097098014754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Thật mâu thuẫn khi vừa muốn con lớn lên nhưng lại sợ khi đó con vượt ra khỏi vòng tay mẹ. Mẹ làm sao chịu nổi nhỉ???... Bây giờ con cũng đã biết lấy tay dí dí vào mũi mẹ và bắt chước câu mẹ hay mắng yêu: "còi rí còi rị ạ!".  Thật lạ, mẹ lại thấy thích thú mới buồn cười chứ. Tại sao??? Mẹ cũng không giải thích được. Có lẽ, mẹ cảm nhận được tình cảm của con dành cho mẹ. Dẫu chỉ là cái chun mũi cộng với câu nói nếu không yêu thì cho là ...láo lếu đấy, con gái ạ. Nhưng mẹ biết, cái "còi rí còi rị" trong câu nói của con chính là cách đáp lại tình cảm của mẹ. Mẹ vẫn chỉ nói câu đó khi âu yếm con thui mà, đúng không. Sáng nào thức giấc mà không nắm được cái còi rí còi rị của mẹ mấy cái là mẹ thấy thiếu thiếu.&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTaOkLhRVI/AAAAAAAAAJg/WO4XERLJNe8/s1600-h/h1%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 226px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTaOkLhRVI/AAAAAAAAAJg/WO4XERLJNe8/s320/h1%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5311109804341675346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;3 tuổi rưỡi. Con khảnh ăn hơn bất cứ bạn nào cùng trang lứa. Không hoa quả (trừ quả chuối thì lúc có lúc không!!!). Không ăn những đồ ngọt hay béo quá. Cứ như chế độ ăn của người mẫu í. Mẹ đã thử tập nhiều lần nhưng thật sự, bó tay.com. Ui, có phải đó là dấu hiệu của sự "còi" bi giờ không con. Con thử ngắm lại con của ngày xưa xem này. 3 tháng tuổi đã gần 8kg. &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzVHETYcEI/AAAAAAAAAFM/n7xbtnK_Bm4/s1600-h/scan0011.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzVHETYcEI/AAAAAAAAAFM/n7xbtnK_Bm4/s200/scan0011.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5205269586724286530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Như một củ khoai tây! Thế mà giờ chỉ được 15kg (đuối một tí), hí hí hí... Mẹ đang bất lực trước công cuộc tăng cân của con lắm đây! Mập chút nữa để còn mặc váy 2 dây cho đẹp chứ nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Mẹ muốn ôm mãi trong vòng tay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tự an ủi vì dẫu sao con cũng mới 3 tuổi rưỡi. Vẫn thỉnh thoảng giả vờ làm em bé để mẹ bế và nói chuyện ê a! Lại còn giả bộ chưa biết nói mà chỉ lấy tay ra hiệu như thể là mẹ mới sinh ra em!!!&lt;br /&gt;Sư thực là mẹ mong con gái lớn từng ngày nhưng điều đó đồng nghĩa với việc vòng tay mẹ sẽ chật lại, mà điều đó mẹ lại k muốn. Làm sao bi giờ??? Con xem con khi 3 tuổi có khác với bây jờ bao nhiêu không này...&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzU4UTYcDI/AAAAAAAAAFE/v-wRR6Y3vd0/s1600-h/scan0002.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzU4UTYcDI/AAAAAAAAAFE/v-wRR6Y3vd0/s200/scan0002.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5205269333321216050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SDzVHETYcEI/AAAAAAAAAFM/n7xbtnK_Bm4/s1600-h/scan0011.jpg"&gt;Vẫn một thân hình mảnh dẻ, tự nhận là biết nhảy hip hop, đi như siêu mẫu trên sàn catwalk , biết hát vô số bài, ngại học vẽ (ở lớp toàn nhờ các bạn vẽ hộ!!!), đi học "bữa đực bữa cái" (cái này là lỗi do ba mẹ đây), nhưng yêu lắm, bé con à. Con lớn nhanh còn chuẩn bị đón em con nữa chứ, nhá? Vòng tay mẹ dẫu chật lại thêm chút nhưng mẹ vẫn muốn ôm cả hai chị em, thật chặt, để ấm hơi mẹ, mau lớn, đừng còi!   &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTc2nDEZFI/AAAAAAAAAJw/RgAuU8fXYD4/s1600-h/h24.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 292px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTc2nDEZFI/AAAAAAAAAJw/RgAuU8fXYD4/s400/h24.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5311112691329557586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-1939543024625389169?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/1939543024625389169/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=1939543024625389169' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/1939543024625389169'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/1939543024625389169'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2008/05/vong-tay-me.html' title='Vòng tay mẹ'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SbTakmZHPYI/AAAAAAAAAJo/sYnM8TztLek/s72-c/h23.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-4617467992606370745</id><published>2008-02-13T00:22:00.000-08:00</published><updated>2008-02-29T00:53:59.522-08:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fESokCm_I/AAAAAAAAAEk/IZFOmAUPjGM/s1600-h/DSC01792.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fESokCm_I/AAAAAAAAAEk/IZFOmAUPjGM/s320/DSC01792.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5172318521463577586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255); font-weight: bold;font-size:180%;" &gt;Nhớ hương đào Tết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; color: rgb(255, 153, 255);"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hồi bé, có lần mình đã thầm ao ước mẹ đặt tên mình là Đào. Không biết nó xấu hay đẹp nhưng do mình tự nghĩ ra trong giây lát thôi. Không ngờ đó lại là tên một loài hoa thật ý nghĩa trong những ngày Tết cổ truyền dân tộc. Mấy Tết rồi, mình không được  nhẩn nha trong phòng khách ngắm nghiá những cánh đào mỏng tang phớt hồng như má thiếu nữ dậy thì, bám nhẹ trên trên cành đầy lộc xanh biếc. Tự dưng thấy ngậm ngùi thương nhớ hương hoa đào của  Tết quê...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;Năm nào cũng vậy, cứ 30 Tết mình lại cùng anh trai í ới nhau ra chợ hoa sắm đào Tết. Mà phải là đào ta cơ. Loài hoa cánh mỏng phớt hồng nở trên nững cành khẳng khiu, càng nhú ra nhiều lộc càng hấp dẫn. Theo các cụ ngày xưa, cành đào có nhiều chồi non cũng giống như nhà có nhiều tài, nhiều lộc, gặp nhiều may mắn. Đào xuất hiện khắp mọi nẻo đường trong những ngày giáp Tết. Tuy nhiên mình vẫn thích đào ở quê hơn. Ở đó, mình cảm nhận được cả tấm chân tình của người bán, người trồng. Sâu đậm trong tâm trí là hình ảnh bác nông dân chặt vội dăm bảy cành đào mang ra chợ kịp bán Tết, là chị bán hoa nón đội lập sập nhưng ánh nhìn tươi rói khi chọn được cho khách một cành đào ưng ý ... Đào quê mình có hai loại, đào ta hay bích đào đều đẹp và có ý nghĩa riêng của nó&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;. Nhưng nhà mình ai cũng thích đào ta. Nó thật đơn giản và có dáng tự nhiên.  Tết nào cắm bích đào, kiểu gì cũng có người nhắc cành đào ta mộc mạc.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fHpYkCnBI/AAAAAAAAAE0/BYXBkPPnrZQ/s1600-h/DSC01770.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fHpYkCnBI/AAAAAAAAAE0/BYXBkPPnrZQ/s320/DSC01770.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5172322210840484882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;Tết xưa với mình như một giấc mơ. Đó là những tháng ngày đẹp đẽ trong ký ức của một cô trò nhỏ xa nhà. Mỗi kỳ nghỉ Tết, mình háo hức như một đứa trẻ. Không phải vì được mẹ mua cho một bộ quần áo mới, cũng không phải vì được bố mẹ chở đi chơi khắp nơi. Đơn giản, nghỉ Tết được về ngủ vùi trong lòng mẹ, được  ăn những món ăn mẹ nấu, nói chuyện tầm phào với bố, đôi khi lạm bàn những điều to tát của gia đình với tư cách một thành viên độc lập (không phải con bé con chả biết gì ngày nhỏ nữa). Chao ôi là thích khi được tận tay cong lưng rửa hàng chồng lá dong cao ngất, mệt nhưng nghĩ đến giờ phút gói bánh và xếp lần lượt từng chiếc bánh vuông vắn vào trong cái thùng phuy to tướng lại hí hửng rửa vèo vèo. Có năm, mẹ gói tới những 50 chục cái bánh. Không hiểu sao hồi đó ăn nhiều thế nhỉ. Mình bé nhất nhà nên bao giờ bố cũng ưu tiên cho cô con gái út một cái bánh bé tí đặt trên cùng nồi bánh. khi vớt bánh sẽ được ăn đầu tiên mà. Nhà mình thường luộc bánh ban đêm, dù rằng luộc ban ngày cũng ngốn bằng ấy thời gian, nhưng bố mẹ luôn nhóm bếp đặt bánh vào 9 giờ tối. Giờ đó, cả nhà thường tập trung đông đủ. Các anh trai được phân công phụ trách phần luộc bánh. Bên bếp lửa, khi thì các anh trai và bạn bè vừa đun bếp vừa chuyện trò râm ran, khi thì bố mẹ vào thay ca để bếp lúc nào cũng đều lửa. Mình mon men tung được vào bếp lửa đỏ rực một nắm vỏ trấu là đã thấy khoái trá lắm rồi. Ở quê, bánh chưng thường được luộc bằng bếp củi và vỏ trấu. Bếp đơn giản chỉ là 3 viên gạch quây vào, củi thì đặt mua của những người đi rừng từ trước Tết. 9 giờ tối nay bắc nồi thì 4 giờ chiều mai mới được vớt bánh. Cái bánh đầu tiên bao giờ cũng là cái bé xíu của mình, được bỏ qua vòng ép bánh và có thể ăn ngay. Mình đón nhận cái bánh nóng hôi hổi từ tay bố với niềm hân hoan của một đứa trẻ. Vị bánh ngậy ngậy thơm nồng &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;mùi đỗ xanh quện &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;hương gạo nếp mới,  in đậm vào tâm trí, theo mình suốt những năm tháng xa nhà. Bây giờ, mình có cố tìm cũng không thể ra vị đặc trưng cái bánh thưở ấy.&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fGpIkCnAI/AAAAAAAAAEs/0UaGIWe9ty8/s1600-h/khoam.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fGpIkCnAI/AAAAAAAAAEs/0UaGIWe9ty8/s320/khoam.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5172321107033889794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;Bốn năm rồi, mình không được đi chợ hoa ngày Tết!!! Có chút gì ngậm ngùi vương trên khoé mắt. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;Hoa đào cũng xa lắm rồi, nơi cái chợ quê tỉnh lẻ. Bánh chưng bây giờ cũng chỉ đặt cho tiện. Khoảng lấp duy nhất vợi đi &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;nỗi nhớ Tết quê là cô con gái bé bỏng và người đàn ông yêu thương mình. Thương lắm, nhớ lắm đại gia đình của một thuở thơ bé, giá như có thể gộp lại, cùng tổ ấm bé nhỏ của mình. Để mình không phải rời xa.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt; Nhớ quá hoa đào ơi...&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-4617467992606370745?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/4617467992606370745/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=4617467992606370745' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/4617467992606370745'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/4617467992606370745'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2008/02/nh-hng-o-tt-hi-b-c-ln-mnh-thm-ao-c-m-t.html' title=''/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R8fESokCm_I/AAAAAAAAAEk/IZFOmAUPjGM/s72-c/DSC01792.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-5325133950176169701</id><published>2008-01-10T01:25:00.000-08:00</published><updated>2008-01-13T19:56:06.094-08:00</updated><title type='text'>Quà sinh nhật tuổi lên 3</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;embed src="http://widget-00.slide.com/widgets/slideticker.swf" type="application/x-shockwave-flash" quality="high" scale="noscale" salign="l" wmode="transparent" flashvars="cy=bb&amp;amp;il=1&amp;amp;channel=2089670227101246720&amp;amp;site=widget-00.slide.com" style="width:400px;height:320px" name="flashticker" align="middle"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div style="width:400px;text-align:left;"&gt;&lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;ad=0&amp;amp;id=2089670227101246720&amp;amp;map=1" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-00.slide.com/p1/2089670227101246720/bb_t021_v000_a000_f00/images/xslide1.gif" border="0" ismap="ismap" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.slide.com/pivot?cy=bb&amp;amp;ad=0&amp;amp;id=2089670227101246720&amp;amp;map=2" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://widget-00.slide.com/p2/2089670227101246720/bb_t021_v000_a000_f00/images/xslide2.gif" border="0" ismap="ismap" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-5325133950176169701?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/5325133950176169701/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=5325133950176169701' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/5325133950176169701'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/5325133950176169701'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2008/01/blog-post_10.html' title='Quà sinh nhật tuổi lên 3'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-3889361358500054891</id><published>2008-01-08T23:08:00.000-08:00</published><updated>2008-01-09T00:17:35.290-08:00</updated><title type='text'>My song</title><content type='html'>&lt;object width="300" height="270"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/fKTTZSUw33" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/fKTTZSUw33" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;"Con thích bài "na na" cơ, mẹ hát đi con mới ngủ!!&lt;br /&gt;Con nhõng nhẽo không chịu ngủ, víu cổ mẹ "yêu cầu" hát bài hit nhất trong tuần. Mẹ chỉ được nghe duy nhất một lần, làm sao thuộc được, thế là hát bịa. Con phát hiện ra và nhất định không chịu ngủ. Ow, mẹ đành ngêu ngao theo giấy... " Ngày xưa rất xưa rất xưa ấy, có một nàng công chúa... na na...na na...". Và thế là, cổ tích bong bóng theo con vào giấc ngủ. "...Vì mưa chỉ yêu chính mưa mà thôi", mẹ hát trệu trạo đến nỗi... con ngủ rất nhanh. Mẹ thắc mắc tại sao con lại biết thích những bài hát mà tuổi teen đang hâm mộ. Có vẻ lớn sớm so với tuổi đây! Con nghe công chúa bong bóng, không thích cơn mưa đâu vì mưa xấu lắm! Con thích là công chúa, nhưng là công chúa xinh đẹp trong các câu chuyện cổ tích. Công chúa của mẹ, không đến từ những cơn mưa thoáng qua mà đến từ thế giới cổ tích của ba và mẹ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-3889361358500054891?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/3889361358500054891/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=3889361358500054891' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/3889361358500054891'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/3889361358500054891'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2008/01/blog-post.html' title='My song'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-8245375651109134686</id><published>2007-12-25T20:35:00.000-08:00</published><updated>2008-01-21T00:38:05.562-08:00</updated><title type='text'>Giáng sinh của con</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R3HhcMsQ-8I/AAAAAAAAABo/ONy2mb39PtE/s1600-h/DSC02268.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R3HhcMsQ-8I/AAAAAAAAABo/ONy2mb39PtE/s320/DSC02268.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5148143723620662210" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xuống phố tìm "giáng sinh của con"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;"&gt;Khi không khí Giáng sinh tràn ngập mọi ngõ phố thì 2 mẹ con vẫn cứ thui thủi ngồi chờ ba... về.Năm nào cũng vậy, lúc mọi người rộn ràng chuẩn bị đi chơi lễ Tết cũng là lúc ba mình phải làm việc nhiều hơn.Dường như con chưa cảm nhận được hết không khí của các ngày lễ hội. Chỉ biết được đi chơi là nhảy tít lên, cuống quýt mũ áo. Cũng may con chưa hình thành khái niệm ngày Noel được gặp ông già Noel ngộ ngĩnh, được tặng quà thú vị như thế nào, nếu không chắc mẹ phải đóng giả bà già Noel quá!!!&lt;br /&gt;Ngày 24 tháng 12 năm 2007, đúng Noel. Hai mẹ con xuống phố mà không có ba. Con phấn chấn, cười tít. Áo full house, quần short, boot đen- trông như một "hot girl" chính hiệu. Mỗi tội hơi "còi rí còi rị" một tí.Vừa ra phố, mẹ đã phải cua xe như tổ lái chỉ để con gặp được ông già Noel đang lướt trên phố bằng xe gắn máy và mũ bảo hiểm. Ui cha, lại còn chúc con "giáng sinh vui vẻ" nữa chứ.&lt;br /&gt;Đường phố đông ơi là đông.Con gái thì  phấn chấn tíu tít chỉ trỏ phía sau xe. Mẹ đưa con đi nhưng trong lòng cũng nặng trĩu bao suy nghĩ. Chỉ ước ao Noel nhà mình có đủ ba mẹ để con gái thoả thích vui đùa và mẹ phải chẳng phải lo lắng gì cả. Mỗi lần vô tuyến phát hình ảnh ông gùa Noel tặng quà giáng sinh là con gái lại kéo áo mẹ hét toáng lên: Giáng sinh của con, giáng sinh của con, mẹ kìa! Mẹ nghe lại thấy thương con lắm. Con cứ nghĩ ngày đó chỉ dành riêng cho con nên hào hứng lắm. Mẹ chẳng biết làm gì ngoài việc mua cho con thật nhiều đồ chơi và quần áo, và còn cố gắng để con có một buổi tối giáng sinh thật trọn vẹn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Những Ông già Noel ấn tượng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R3Hg98sQ-7I/AAAAAAAAABg/GDRP6cXfh_M/s1600-h/DSC02271.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R3Hg98sQ-7I/AAAAAAAAABg/GDRP6cXfh_M/s320/DSC02271.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5148143203929619378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;"&gt;Đang lang thang dọc phố, một ông già Noel chạy đến bế con lên và đi thẳng đến bên cây thông Noel to tướng và yêu cầu mẹ chụp ảnh. Thấy hay hay, mẹ chụp liền 2 kiểu. Ông già Noel thả con xuống và chìa tay xin mẹ trả 20 000 đồng. Mẹ cố mở to mắt để nhìn kỹ xem có nhầm ông già khác không. Đúng là người đàn ông trong trang phục ông già Noel thật, nhưng ánh mắt thì gian lắm. Mẹ đành rút tiền "boa" cho ông già Noel "rỏm" rồi 2 mẹ con đi thẳng.Ow...Mẹ đã xoá luôn hình ảnh tệ nhất của đêm Noel trong nháy mắt. Lưu giữ làm gì hình ảnh  của người thiếu văn hoá  đó, con gái nhỉ.&lt;br /&gt;Ông già Noel thứ hai đón con khi con đang say sưa ...ngủ. Lúc đã muộn rồi. Mẹ cho con đi ăn phở. Vì đói quá (Lâu rồi mẹ mới thấy con gái nhắc đến từ: đói!). Ông tặng quà một cách tự nguyện và lại còn bế con hẳn trên vai. Vì nghĩa cử này mà mẹ phải post ảnh lên ngay ...trang nhất. Con oai quá còn gì. Con phấn khích ăn hết gần bát phở. Chào tạm biệt ông già Noel để về nhà, con chào rõ to, và lại được thêm một gói quà nữa. Úi chao, cười toét miệng và bi bi ông già Noel thật nhiều (Mẹ buồn cười quá). Đúng là con gái mẹ.&lt;br /&gt;Về đến nhà lúc 11h30'.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;"Khung cửa sổ mùa đông&lt;/span&gt;"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R5RVi8sQ_FI/AAAAAAAAAC0/2DAZ2VD8P0I/s1600-h/DSC02252.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R5RVi8sQ_FI/AAAAAAAAAC0/2DAZ2VD8P0I/s320/DSC02252.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5157841532141763666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;"&gt;Điều bất ngờ sau cùng của buổi tối: khung cửa sổ của con vẫn mở!!! Chắc lần đầu mặc short có "cửa" nên con chưa quen đóng. Thế mà đã dám đổ tội ngay cho mẹ: "Tại mẹ mặc cho con chứ, con có tự mặc đâu!". Heheh..,. Thế mà diễu khắp phố phường, lại còn "tạo dáng" chụp ảnh nữa chứ. Xí hổ quá đi mất.Ít nhất cũng phải đến hơn 10 kiểu ảnh.Mẹ giúp con "đóng cửa" khi đông hồ đã điểm chuông thứ 1 của ngày tiếp theo, ngày đầu tiên của Giáng sinh chào năm mới.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R3Hg98sQ-7I/AAAAAAAAABg/GDRP6cXfh_M/s1600-h/DSC02271.JPG"&gt;Cả hai mẹ con cùng cười khúc khích ...&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R321pcsQ-9I/AAAAAAAAABw/-h3QNCjksBs/s1600-h/7%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R321pcsQ-9I/AAAAAAAAABw/-h3QNCjksBs/s320/7%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151473272462834642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-8245375651109134686?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/8245375651109134686/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=8245375651109134686' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/8245375651109134686'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/8245375651109134686'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2007/12/ging-sinh-ca-con.html' title='Giáng sinh của con'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R3HhcMsQ-8I/AAAAAAAAABo/ONy2mb39PtE/s72-c/DSC02268.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-7694782699352335948</id><published>2007-12-01T23:58:00.000-08:00</published><updated>2008-02-21T00:45:26.680-08:00</updated><title type='text'>tin nhắn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R703s7za9lI/AAAAAAAAAD0/4wS4VHaRg3c/s1600-h/DSC02580.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R703s7za9lI/AAAAAAAAAD0/4wS4VHaRg3c/s320/DSC02580.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169349192398337618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R702Orza9kI/AAAAAAAAADs/H3B1ZMi7P4s/s1600-h/DSC02597.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R702Orza9kI/AAAAAAAAADs/H3B1ZMi7P4s/s320/DSC02597.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169347573195667010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Em tập làm người mẫu (mẹ vừa mua cho em mấy bộ váy áo mới nè! )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R700j7za9jI/AAAAAAAAADk/E4nTncprGVE/s1600-h/DSC02486.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R700j7za9jI/AAAAAAAAADk/E4nTncprGVE/s320/DSC02486.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169345739244631602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R70zz7za9iI/AAAAAAAAADc/qc4fip0kL2w/s1600-h/DSC02487.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R70zz7za9iI/AAAAAAAAADc/qc4fip0kL2w/s320/DSC02487.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169344914610910754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R1JqWdFPKSI/AAAAAAAAAA8/IeS0-vTsrms/s1600-R/DSC02082.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5139287058779416866" style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left;" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R1JqWdFPKSI/AAAAAAAAAA8/yVrLBnDm8G0/s320/DSC02082.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hai chị em chụp trong một lần dự wedding ở Hà Đông. Đây là tin &lt;span style="font-family:courier new;"&gt;nhắn từ chị "Đại ca" - chị Chi &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;"&gt;"Chị hơi bị choáng&lt;br /&gt;khi Hip dám chê chị là "Không sành điệu" trong khi chỉ mấy phút trước thì khen chị nào xinh đẹp nào giống mấy cô người mẫu... Thấy mẹ Lê về được đi chơi thì rối rít khen mẹ là "sành điệu" chỉ giỏi nịnh thôi. Thế này chị phải chăm đến thăm Híp để đưa Híp đi chơi thôi và để không còn "thấy choáng" nữa.&lt;br /&gt;Ôi, choáng em tôi quá đi mất!!!"&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Con làm đại ca choáng đấy, con gái ạ!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R703s7za9lI/AAAAAAAAAD0/4wS4VHaRg3c/s1600-h/DSC02580.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-7694782699352335948?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/7694782699352335948/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=7694782699352335948' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/7694782699352335948'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/7694782699352335948'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2007/12/tin-nhn.html' title='tin nhắn'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R703s7za9lI/AAAAAAAAAD0/4wS4VHaRg3c/s72-c/DSC02580.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-1767824475432014754</id><published>2007-10-25T01:38:00.000-07:00</published><updated>2010-05-26T20:08:26.904-07:00</updated><title type='text'>Quê ngoại</title><content type='html'>&lt;div style="TEXT-ALIGN: justify"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RyBdotzxXaI/AAAAAAAAAAU/ekK38SHyXvA/s1600-h/ong+ba+ngoai.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5125199330020515234" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; CURSOR: pointer" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RyBdotzxXaI/AAAAAAAAAAU/ekK38SHyXvA/s320/ong+ba+ngoai.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: right;font-family:times new roman;" &gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(102,255,153)"&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic;font-size:85%;color:#cc33cc;"  &gt;&lt;strong&gt;Tặng con gái thân yêu!&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204)"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204);font-family:times new roman;" &gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;"&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold; FONT-STYLE: italic"&gt;Tôi yêu quê tôi, xanh xanh luỹ tre..."&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Quê tôi không có những dòng kênh xanh mát, tuổi thơ tôi không có&lt;/span&gt; thả diều, đá bóng, bắt cá giữa đường...Hồi ức về quê hương trong tôi là hình ảnh ông bà ngoại lam lũ với những bữa chạy kiếm ăn nuôi cả gia đình có tới 6 người con, là những buổi chiều giáp Tết mẹ tôi cùng bác Liên (người có chuyên môn market nhất trong 6 anh chị em của mẹ tôi) chạy đua với thời gian để bán hết những luống rau mùi đến độ, những luống hành hoa xanh mướt mà mẹ tôi vẫn thường ngắt cuống để làm kèn thổi tu tu! (Ui cha, mẹ mình thổi giỏi quá nhỉ, cây hành hoa hăng hăng và cay mắt đó!!). Và ấn tượng hơn nữa, câu chuyện mẹ tôi, lúc đang học lớp bốn mà cũng được ông bà phân công bó mùi, rồi mang ra chợ, đứng bán như một "bà chủ", oách chưa? Trong trí tưởng tượng của tôi, ông bà ngoại giống như ông bà chủ một nông trang nhỏ giữa thị xã yên bình ngày đó.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="FONT-FAMILY: times new roman" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RzwIfpPiT4I/AAAAAAAAAAc/xoPZNyCoIFA/s1600-h/ONG+NGOAI.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5132987015035506562" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; CURSOR: pointer" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RzwIfpPiT4I/AAAAAAAAAAc/xoPZNyCoIFA/s320/ONG+NGOAI.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204);font-family:times new roman;" &gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Ông ngoại, tóc bạc phơ. Hiền lành, thật thà như bác nông&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;dân trong các câu chuyện cổ tích. Mẹ tôi tự hào về ông lắm. Mẹ kể, ông bà không giàu có, thậm chí là hơi nghèo so với mức thu thập chung những năm 80, lúc đó mẹ tôi còn bé và chỉ cảm nhận rằng ông bà rất vất vả mới có thể nuôi các bác ăn học. Thời đó, học đại học còn được Nhà nước chi trả theo cơ chế bao cấp, bác Đăng, bác Loan đi học về nghèo lắm, làm thêm đủ việc mới phụ giúp được ông bà chèo chống cuộc sống. Bác Liên thì vừa đi học vừa chạy chợ. Có một thời gian mẹ tôi và bác Điền (2 người bé nhất trong nhà mà!) chỉ sống với các anh chị là chính, vì ông bà ngoại phải lam lũ kiếm sống. Việc trông nom nhà cửa thuộc về hai người con út ít là mẹ tôi và bác Điền. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN8JGv_J_I/AAAAAAAAAQs/QL4ejGvdQ_I/s1600-h/hip10-1.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337746479236720626" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 206px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN8JGv_J_I/AAAAAAAAAQs/QL4ejGvdQ_I/s320/hip10-1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Mẹ tôi tuy là em gái nhưng vì&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;được cưng chiều nên khá bướng bỉnh. Chả thế mà thỉnh thoảng dù học lớp 5 nhưng vẫn được ông ngoại công kênh cõng đi xem ngoài rạp hát. Ông ngoại rất khéo tay. Tự tay ông làm được khá nhiều thứ trong gia đình. Tết Trung thu, ông tự tay làm cho mẹ đèn giống hình con tôm đang đùa giỡn quả bóng, ông đặt tên là đèn Thần Thừ (đến giờ mẹ tôi cũng k biết con thần thừ là con gì đâu nhé!). &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN9alDPvAI/AAAAAAAAARE/l5zdbT8WdlQ/s1600-h/3.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337747878939966466" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 214px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN9alDPvAI/AAAAAAAAARE/l5zdbT8WdlQ/s320/3.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Mẹ tự hào, kiêu hãnh cùng bác Điền cầm đèn máy bay đi giữa lũ trẻ cùng xóm rước đèn khắp các phố phường. Bao nhiêu người ngưỡng mộ 2 chiếc đèn do ông ngoại thiết kế. Quá tuyệt vời trong con mắt trẻ thơ của mẹ thời đó, cái thời mà trẻ em có được một chiếc đèn, ông sao thôi, cũng đã là "hit"!!! Mẹ tôi hy vọng con gái mẹ sau này được thừa hưởng tí chút sự khéo léo từ ông ngoại (tí ti thôi!!!), có lẽ thế mà con&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;gái mẹ đã có tới chẵn 10 hoa tay !!!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN7nLKfmFI/AAAAAAAAAQc/iRB94O7RnTE/s1600-h/baHip2.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337745896306088018" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; WIDTH: 214px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 320px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN7nLKfmFI/AAAAAAAAAQc/iRB94O7RnTE/s320/baHip2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Bà ngoại. Bà ngoại thuộc típ người "khéo ăn khéo nói". Trong mọi trường hợp, bà đều hoá giải thành đơn giản. Mẹ tôi, ngay cả khi đã trưởng thành, cũng chưa&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; bao giờ thấy bà lo lắng thái quá điều gì bao giờ cả. Lúc nào bà cũng bình tĩnh. Các bác cứ trêu đùa, bà bây giờ thay đổi, ngày xưa khi các bác còn tuổi đi học, bà hay la mắng lắm. Mẹ tôi thường bênh vực bà bằng lý luận "đông con ". Mẹ thương bà lắm. Cả cuộc đời bà vất vả. Cái vất vả k ai mong muốn giữa lúc mà việc sinh 6-7 người con là chuyện bình thường đối với một người phụ nữ. Bà cáng đáng mọi nội sự trong gia đình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R5RbissQ_GI/AAAAAAAAAC8/paOHHpLQS4w/s1600-h/bangoai.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5157848124916563042" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; CURSOR: pointer" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R5RbissQ_GI/AAAAAAAAAC8/paOHHpLQS4w/s320/bangoai.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; Kỷ niệm sâu đậm nhất trong&lt;/span&gt; tâm trí mẹ, đó là khi rất nhiều cảnh sát,&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;ập tới, ngôi nhà cũ của gia đình tại khu phố gần chợ. Nhà rộng lắm, lại nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh nữa. Người ta lục tung, bới móc tất cả mọi thứ. Tìm kiếm. Chẳng đạt mục đích gì của họ. Rất nhiều người tò mò đứng xem. Và, bà bị họ đưa đi. Lúc đó, mẹ còn bé, bé lắm. Còn chưa đến tuổi đi học. Mẹ chẳng hiểu tại sao lại như vậy. Mẹ ngơ ngác nhìn theo chiếc xe mang trong đó hình ảnh người mẹ thân yêu của mình. Bà vẫn điềm tĩnh, k tỏ thái độ khác lạ. Đúng một tuần sau, họ trả bà về. Mẹ k nhớ rõ cái cảm giác thiếu vắng bà suốt một tuần như thế nào. Nếu có nhớ thì mẹ chỉ sợ đó là cảm giác lắp ghép, vì lúc nào, mẹ cũng cần có bà bên cạnh. Chỉ biết những ngày sau đó cuộc sống vẫn bình yên với cả gia đình. Điều này thật khó, vì thời buổi bao cấp, nhà ai mà dính dáng đến chuyện gì bất minh thì khó mà tránh khỏi dị nghị. Bà còn tươi cười, "mẹ được đi nghỉ ở Sầm Sơn". Sau này, mẹ mới biết, tại sao bà bị đưa đi. Có người ghen ghét với cái đài chạy đĩa nhà ông bà ngoại và họ báo công an, bà ngoại buôn lậu!!! Khủng khiếp chưa. Nếu là thời bây giờ, chắc mẹ tôi sẽ làm um lên cho mà xem. Bồi thường oan sai là cái chắc! Bây giờ nếu còn chiếc đài đĩa đó chắc mẹ sẽ cho tôi thưởng thức cái mà người ta gọi là công nghệ tiến tiến của những năm 70-80. Thật là hú vía!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN71B_Jp_I/AAAAAAAAAQk/EZr3bUGA3HU/s1600-h/ongba1.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337746134360762354" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 214px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN71B_Jp_I/AAAAAAAAAQk/EZr3bUGA3HU/s320/ongba1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204);font-family:times new roman;" &gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold; FONT-STYLE: italic"&gt;"Bữa ăn mẹ mình nấu bao giờ cũng ngon nhất "&lt;/span&gt;, điều đó giống như chân lý luôn đúng của những người con. Với mẹ, đương nhiên, bà ngoại là người nấu ăn ngon nhất!! Mâm cơm do bà nấu bao giờ cũng có món riêng cho ông, dù bữa ăn chỉ đạm bạc canh cua với ít quả cà, đậu phụ. Bữa ăn của gia đình là nơi mẹ tôi hình thành một thói quen... k hay lắm. Tất nhiên, sau này khi lớn rồi mẹ mới nhận ra điều này. Mẹ luôn chằm chặp vào món riêng&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;của ông, và muốn ăn. Mẹ định phá vỡ quy định bất thành văn lâu nay của gia đình, món đó chỉ dành cho "lao động chính". Mẹ chẳng biết nó có ngon hay không, nhưng nó đặc biệt bởi nó chỉ dành cho người duy nhất. Mà mẹ, đứa trẻ 7-8 tuổi lúc đó, cái gì cũng được ưu tiên, nhường nhịn, thế mà cứ mỗi lần định gắp lại bị các chị... lườm cho một cái. Thế là xịu mặt ra, dỗi, không thèm ăn nữa. Rồi bát, thìa không ưng ý cũng "chảy" mặt ra (ngôn từ của các bác mô tả mẹ đấy!). Trông đáng ghét. Ai đụng vào là khóc oà luôn. Mẹ vẫn còn cảm giác mỏi cổ vì cứ ngồi cúi gằm mặt, giữa mâm cơm, không ăn gì, mặc kệ xung quanh. Và khi mọi người ăn xong, bà lại dỗ dành, cưng nựng. Ở điểm này, tôi cũng thấy mẹ mình hơi được cưng chiều quá!!!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R33mr8sQ--I/AAAAAAAAAB4/u5bMnyXyYH4/s1600-h/ca+nha.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5151527191482268642" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: pointer; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R33mr8sQ--I/AAAAAAAAAB4/u5bMnyXyYH4/s320/ca+nha.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Mẹ tôi là người được các anh chị con&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; các bác gọi thân yêu bằng từ "dì Út".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN87FmXICI/AAAAAAAAAQ0/8pQeohipXek/s1600-h/5.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337747337921372194" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 214px" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN87FmXICI/AAAAAAAAAQ0/8pQeohipXek/s320/5.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;Dì Út có những 6 đứa cháu. Mà cháu nào cũng lớn tồng ngồng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; Chỉ có 2 chị Hồng Anh, Hồng&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt; Phúc là ngang tuổi tôi&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204);font-family:times new roman;" &gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Tôi thấm hương vị quê hương từ những câu chuyện của mẹ. Lúc thì câu chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;bắt đầu bằng việc dì Út mặc cho anh Thanh quần áo "chíp" của mẹ và bế rong ruổi khắp xóm, cười khoái trá vì làm cho cháu đích tôn của ông bà ngoại trông giống con gái!! Ký ức về những ngày dì bế cháu mà như ếch cõng nhái (mẹ bế chị Thuỷ Tiên ý mà). Chả là mẹ và chị ấy chỉ nhỉnh hơn nhau&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;8 tuổi nên lúc bé trông như hai chị em. Ngồi thu lu ở góc nhà chờ bác Loan đi dạy học ở chợ Môi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Có hôm 6-7 giờ tối mới về. Mà lúc đó mẹ và các cháu của mẹ cũng suýt soát nhau quá cơ! Nhưng mẹ khẳng định cháu nào cũng&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;yêu dì Út. Dì dễ tính và chiều mà!!! Đi đâu cũng tha theo ít nhất là... một cháu. Ngày dì Út đi học đại học, các cháu đua nhau viết thư thăm hỏi và mong dì về để ... chơi và xem ti vi cùng. Ngộ chưa??&lt;br /&gt;Thời điểm tôi sắp tròn 3 tuổi, các cháu của mẹ cũng đã lớn. Có chị còn sắp lấy chồng!Nhưng tình cảm dành cho dì Út vẫn không thay đổi. Mỗi dịp mẹ tôi về thăm ông bà ngoại, mẹ cảm nhận rõ tình cảm của quê hương dành&lt;/span&gt; &lt;span style="color:#000099;"&gt;cho mình&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN9iAmOcYI/AAAAAAAAARM/hsDN_h_svl4/s1600-h/6.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337748006593524098" style="WIDTH: 320px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 214px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/ShN9iAmOcYI/AAAAAAAAARM/hsDN_h_svl4/s320/6.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;color:#000099;"&gt;. &lt;span style="color:#000099;"&gt;Yêu thương, đùm bọc và che chở. Tình cảm đó lan truyền sang tôi, con bé con còi rí còi rị nhất trong lũ cháu của ông bà ngoại. Đó là thứ tình cảm không bao giờ thay đổi. Nó lớn dần lên theo mỗi con người, như một thứ bùa hộ mệnh mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R5Rev8sQ_HI/AAAAAAAAADE/okIei6zz6UA/s1600-h/DSC01808.JPG"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5157851651084713074" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; CURSOR: pointer" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R5Rev8sQ_HI/AAAAAAAAADE/okIei6zz6UA/s320/DSC01808.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204);font-family:times new roman;" &gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Tôi yêu quê tôi, yêu những gì gắn bó với tu&lt;/span&gt;ổi thơ của mẹ. Ở đó tôi như một con chim nhỏ, được giang cánh bay vào bầu trời xanh ngút ngàn, bay đến lúc mỏi mệt, lại nhoài đôi cánh xuống sân nhà ông bà ngoại, nhặt những con sâu nhỏ trên luống rau, chén no nê rồi lại sà vào lòng những người thương yêu nhất để tận hưởng những gì thuộc về riêng mình&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(204,102,204);font-family:times new roman;" &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa đông Hà Nội 2007&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-1767824475432014754?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/1767824475432014754/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=1767824475432014754' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/1767824475432014754'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/1767824475432014754'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2007/10/qu-ngoi.html' title='Quê ngoại'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RyBdotzxXaI/AAAAAAAAAAU/ekK38SHyXvA/s72-c/ong+ba+ngoai.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3382933983808873864.post-583015876796999323</id><published>2007-10-04T01:54:00.000-07:00</published><updated>2008-11-16T02:49:37.735-08:00</updated><title type='text'>Giọt Lam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76QuLza9pI/AAAAAAAAAEU/ego1SVIP6-E/s1600-h/scan0004.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169728545384756882" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; CURSOR: pointer" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76QuLza9pI/AAAAAAAAAEU/ego1SVIP6-E/s320/scan0004.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76P6bza9oI/AAAAAAAAAEM/3jlsnC7UsN8/s1600-h/scan0015.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169727656326526594" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; CURSOR: pointer" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76P6bza9oI/AAAAAAAAAEM/3jlsnC7UsN8/s320/scan0015.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="TEXT-ALIGN: center"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RwSqEmSLcVI/AAAAAAAAAAM/qKwZz4J8s3c/s1600-h/Hic.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5117402072572719442" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; CURSOR: pointer" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/RwSqEmSLcVI/AAAAAAAAAAM/qKwZz4J8s3c/s320/Hic.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic;font-size:130%;" &gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;font-size:100%;" &gt;Tên lúc mẹ chuẩn bị sinh trong BV: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;&lt;br /&gt;Đặng Bảo Lam.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Tên Giấy khai sinh: &lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold; FONT-STYLE: italic"&gt;Đặng Việt Bảo Lam. &lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;(Thêm chữ Việt để cùng giống "đệm" của ba!).&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Chào đời lúc 15h15' ngày 29/12/2004 (đáng lẽ phải là 01/01/2005 nhưng do mẹ sợ để thêm vài ngày nữa thì con lại rơi vào ca "đẻ thường nhưng khó vì "ngôi" chưa thẳng"!!&lt;/span&gt;!).&lt;br /&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Mã số 56.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội đang giữa đông. Trời lạnh cóng. Mẹ thấy thật ấm áp khi có con bên cạnh, dù mẹ, thậm chí còn chưa được hít hà tí nào chiếc má phúng phính (như trong ảnh chụp qua siêu âm ) của con gái. Vừa ăn tối xong, tự dưng mẹ lại thèm một cái ngô nóng hôi hổi. Cảm giác thèm thuồng ngô chưa kịp ngấm thì bỗng con đạp ục một cái thật mạnh vào bụng mẹ. Không hiểu sao lúc đó mẹ lại "ré" lên một tiếng. Ba đọc báo ngay bên cạnh vội vã giục: "Vào viện thôi em!". Mẹ chưa muốn đi đâu, nhưng vì tự dưng con lại đạp mẹ rõ đau, khác hẳn ngày thường. Hồi sáng mẹ đi kiểm tra, bác sĩ dặn nếu có vấn đề gì phải vào viện ngay. Thế là ba mẹ "khăn gói quả mướp" lên đường. Đi bộ nhé. Cảm giác thật hồi hộp, khó tả...&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76PfLza9nI/AAAAAAAAAEE/UFM40fFiG9U/s1600-h/scan0016.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169727188175091314" style="FLOAT: left; MARGIN: 0pt 10px 10px 0pt; CURSOR: pointer" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76PfLza9nI/AAAAAAAAAEE/UFM40fFiG9U/s320/scan0016.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bệnh viện Phụ sản HN đón 2 mẹ con lúc 21h10' ngày 28/12/2004. Mẹ diện một bộ đồng phục của BV (bộ đồ này ba bảo trông mẹ giống như... m...ụ...đ... iên!!!) . Mẹ bị cách ly hoàn toàn. Trong tâm trạng hoàn toàn bình tĩnh, mẹ còn kịp xem một số bạn khác của con chào đời. Mẹ chỉ thấy đau ngâm ngẩm. Không có triệu chứng gì của sắp sinh. Suốt cả đêm ba vật vờ ngoài cửa Phòng hộ sinh để chờ giây phút đón con chào đời. Cảm giác bình tĩnh ban đầu của mẹ trôi mất. Bắt đầu sốt ruột vì mãi vẫn chỉ "1 phân". Sáng trở dậy trong mệt mỏi vì mất ngủ. Mẹ đã thấy rõ nét phờ phạc. Bác sĩ bảo nếu chờ thêm 2-3 ngày nữa thì sẽ đẻ thường, nhưng sẽ là một ca sinh khó. "Cố gắng lên". Mẹ đã cố thêm được đến cuối buổi sáng. Quyết định mổ. Mẹ cảm nhận rõ sự lo lắng của ông bà nội ngoại. Mọi người trong gia đình đều lo lắng và khuyên nên thận trọng trước khi quyết định. Tất nhiên rồi, mẹ là người đầu tiên trong gia đình phải mổ mà. Thế mà một số người vẫn bảo dáng mẹ là "dễ đẻ" lắm!!!&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76Sb7za9qI/AAAAAAAAAEc/MI3hjap5qiY/s1600-h/Picture+019.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5169730430875399842" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; CURSOR: pointer" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76Sb7za9qI/AAAAAAAAAEc/MI3hjap5qiY/s320/Picture+019.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sát giờ sinh con, mẹ vòng qua cửa sổ - cổng giao tiếp duy nhất của mẹ với ba trong thời điểm mẹ bị cách ly - hỏi ba một lần nữa về việc đặt tên con (để xem ba có nghĩ được cái tên nào ý nghĩa không??). Ba lúc đó hồi hộp quá thì phải. "Tuỳ em, tên gì cũng được!".Thế là mẹ tự quyết. Sau khi đăng ký tên con vào Giấy chứng sinh, mẹ ngễu nghệ trên chiếc xe chuyên dụng của Bệnh viện chuẩn bị vào phòng mổ. Ba cuống quýt thò cổ qua chiếc cửa sổ của phòng cách ly nói với theo: "cố lên em nhé!". Mẹ tự tin mỉm cười, bỏ lại sau lưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng đến ...ngệt ra của ba. Ngoài trời lạnh như cắt, nhiệt độ có lúc xuống tới 7-9 độ. Đúng 15h15', y tá đưa mẹ vào phòng mổ( giờ này do ông nội xem kỹ lắm đấy). Cảm giác tự tin lúc này biến mất. Mẹ hoàn toàn bị "out" khi vào trong phòng mổ. "Bác sĩ chỉ xin 2 phút để gây tê thôi mà, nào, bình tĩnh nào!". Giọng BS gây tê đầy vẻ chấn an, dỗ dành. Người mẹ run lẩy bẩy, dù mới chỉ là gây tê. Mẹ cảm giác ngồi không vững. Rồi người ta đưa mẹ lên một bàn mổ. Hai tay giang ngang, hai bên là hai y tá, phía dưới bác sĩ mổ, trên đầu cũng một y tá. Khăn trắng choàng 2/3 người. Quanh mẹ một màu trắng toát. Mẹ không còn đủ bình tĩnh để nghe ngóng xem họ làm gì nữa. Cảm giác căng thẳng đến ngạt thở. Ước muốn duy nhất là ba xuất hiện lúc đó. Mẹ cảm thấy nhói đau phía dưới, rồi mẹ kêu đau, và ca mổ phải dừng lại ít phút để gây tê lần nữa. Và mẹ không biết gì nữa. Cảm giác bay bổng, lạc vào không trung. Rồi lại lao vun vút, len lỏi giữa các toà nhà như Kim Tự Tháp. Bất chợt mẹ nghe tiếng khóc. Đúng là tiếng con rồi, mẹ chỉ kịp nghe thấy "oe oe" và chẳng còn biết gì nữa.&lt;br /&gt;Phòng hậu phẫu. Mẹ được đưa về đó. 6 tiếng sau khi mổ. Thử cựa quậy nhưng không thể nhúc nhích được tí nào. Chân cứng đơ như khúc gỗ. Cô y tá muốn mẹ mở mắt để xem tình trạng của mẹ lúc đó thế nào, nhưng mẹ không mở được. Chỉ luẩn quẩn trong đầu ý nghĩ "con đâu nhỉ?". Ngoài kia, ba đứng chôn chân tại chỗ. Thậm chí chẳng cả ăn tối. Tay sách nách mang lỉnh kỉnh đồ của hai mẹ con, trông "ngộ" lắm! (mẹ được mô tả lại thôi!). Mẹ mong gặp cả ba nữa, lúc đó. Và mẹ lại được chuyển về phòng riêng. Nhưng vẫn chẳng thấy con. Lại trông ngóng đến ngẹt thở...&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R0KmhpPiT6I/AAAAAAAAAAs/F4V60xCigM4/s1600-h/34th4.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5134849622092697506" style="FLOAT: right; MARGIN: 0pt 0pt 10px 10px; CURSOR: pointer" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R0KmhpPiT6I/AAAAAAAAAAs/F4V60xCigM4/s320/34th4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Một ngày trôi qua. Đó là cuối buổi sáng ngày 30/12/2004. Con được bế vào đặt cạnh mẹ. Chao ôi, cái cảm giác đầu tiên con xuất hiện, lạ và khó tả. Mẹ thích thú ngắm thiên thần của mẹ. 3,3kg, nước da màu... nâu đỏ. Được "gói" kỹ trong một chiếc khăn rộng, sặc sỡ. Sao lại giống ba đến thế. Từ cái miệng, mũi, khuôn mặt đến cả cái nhíu mày. Không thể lẫn vào đâu được. Thảo nào, ba tự tin nói rằng không cần số, dù đặt con ở đâu, ba vẫn bế về được!! &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;"&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Mẹ đây, mẹ đây!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;"&lt;/span&gt;, Lúc đó, mẹ nói bé lắm, cứ như sợ người khác nghe thấy. Tiếng yêu đầu tiên mẹ gửi con gái còn đầy vẻ lóng ngóng, ngượng nghịu. Buồn cười chưa???&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R0KmhpPiT6I/AAAAAAAAAAs/F4V60xCigM4/s1600-h/34th4.jpg"&gt;Đó là những ngày lạnh nhất của mùa đông năm Giáp Thân, ngày Giọt Lam của ba mẹ chào đời. Thời khắc chuẩn bị bắt đầu một năm mới, 48 giờ sau đó.&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3382933983808873864-583015876796999323?l=tiphip.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiphip.blogspot.com/feeds/583015876796999323/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3382933983808873864&amp;postID=583015876796999323' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/583015876796999323'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3382933983808873864/posts/default/583015876796999323'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiphip.blogspot.com/2007/10/ngay-om-dau.html' title='Giọt Lam'/><author><name>Tiphip</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11502467901177820035</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='30' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/SdMm9_79iZI/AAAAAAAAAN0/g6J8Om6n_Xs/S220/DSC04389.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_FvR5ngGBdEk/R76QuLza9pI/AAAAAAAAAEU/ego1SVIP6-E/s72-c/scan0004.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
