Wednesday, March 11, 2009

The change life






Sc màu cuc sng



Thay đổi, rất rất nhiều trong cuộc sống của gia đình mình. Một sự thay đổi kỳ diệu mà ở đó cả 4 chúng ta đều cảm nhận rõ những điều thú vị của cuộc sống...


Hip xinh là Hip xinh xinh...
Con là tâm điểm số 1 của sự thay đổi. Từ khi em Tip mới chào đời, lúc nào con cũng trong trạng thái sợ mẹ yêu em hơn!Mỗi ngày con phải hỏi mẹ tới 15 lần về mỗi một việc "mẹ yêu con không??". Đó là lúc mẹ nựng em, lúc mẹ cho em bú, ru em ngủ. Con cứ bám riết bên cạnh, theo dõi từng cử chỉ, cứ như thể "quản lý" tình cảm của mẹ và em. Thật tội nghiệp con gái. Làm sao mẹ có thể không yêu con được chứ.



Có em, mẹ lại càng yêu con nhiều hơn. Con vẫn còn quá bé để được mẹ chăm sóc. Cũng đã có lúc mẹ phải đặt em xuống để bế con, nựng con, rồi à ơi như ru em để con biết tình yêu thương của mẹ dành cho con và em đều tự đáy lòng mẹ. Nhìn con bé tí so với các bạn, mẹ xót lắm. Thương lắm, cái còi của mẹ. Mẹ không thể dành toàn bộ thời gian cho con như trước nữa. Cái ăn, cái mặc, bé tí mà nhiều lúc cũng phải tự vận động như thể con đã lớn. Cũng phải thôi, vì con gái mẹ đã biết phụ giúp mẹ chăm em, làm được ti tỉ thứ việc còn jì.

Em Tip lớn hơn một chút, con không còn bắt bẻ mẹ việc"sao lại ru em bài của con??", chắc con đã quen với việc có em trong cuộc sống. Con ra dáng chị hơn,
biết dỗ em lúc mẹ bận, biết yêu em, làm công việc mà mẹ vẫn thường làm khi em khóc. "Em ngoan, chị yêu, chị yêu, chị gọi bình sữa cho em nhé!". Mẹ đang bận việc mà nghe con nựng em như vậy thấy yên tâm lắm đấy, con biết không? Em Tip nghe tiếng chị cũng nín bặt và nhoẻn miệng cười. Rõ yêu, cái tôm cái tép của mẹ!





Ba thương con vì con giống mẹ...
Càng nghe con hát mẹ càng thấy... tủi thân, vì thực tế, cả hai con đều chẳng giống mẹ!!! Ow, nếu xét theo lý thuyết thì mẹ biết tìm tình yêu của ba ở đâu đây nhỉ??? Valentine artist
Từ khi làm "bố của hai đứa trẻ" (từ này ba vẫn hay dùng để tự mô tả mình đấy!), ba thay đổi rất nhiều. Ba dành hơn 20 ngày phép để chăm mẹ, chủ yếu là để mẹ có người chuyện trò lúc đêm khuya thì đúng hơn. Những ngày đầu trong viện, sự động viên của ba thực sự có ý nghĩa với mẹ. Ba khiến mẹ vững tâm hơn rất nhiều. Mẹ đã can đảm vượt qua những khó khăn nhất nhờ có sự hỗ trợ của ba. Ui zda, cứ nhìn ba loay hoay thay tã cho Tip để mẹ được ngủ một tí thì biết, hic, tình yêu làm thay đổi cả... bàn tay của người đàn ông!!! Giờ thì mẹ càng hiểu thêm những gì thuộc về The power of love Running In Field!!!!....

Chuột con chút chít là em!
Ngày con chào đời, đánh dấu quãng thời gian thay đổi của cả gia đình. Chuột con bé nhỏ của mẹ, con mang đến màu tươi mới của hạnh phúc. Mẹ thấy con hợp với màu đỏ (dù con trai mà mặc màu đỏ thì nổi bựt quá!!!).
2h25 phút, ngày 11 tháng 10 năm 2008. Vừa qua sinh nhật mẹ khoảng 2 giờ đồng hồ. Mẹ nghe như có tiếng con đạp ục một cái!!!Easter egg peekaboo. Ối vỡ. chưa bao giờ mẹ thấy nhiều nước như thế!!! Úi ùi, mẹ cuống cuồng gọi cho ba. Giữa đêm khuya vắng ba phóng thật nhanh từ cơ quan về. Mẹ được đưa ngay vào viện. Cảm giác chào đón con đang cận kề...
Gần 7h sáng, mẹ được đưa vào phòng mổ. Lần thứ hai mẹ bước chân vào căn phòng đầy mùi ête như thế này, nhưng vẫn run, dù cố gắng bình tĩnh. Cảm giác có một mình trong căn phòng trắng toát làm mẹ run rẩy. Bình tĩnh. Mẹ tự nhủ lòng mình. Thật bình tĩnh. Sắp được gặp con rồi mà. Mẹ nhìn quanh căn phòng, hy vọng mong manh là có ba con ở đâu đó!!! Nằm trên bàn mổ, mẹ thấy ngạt thở (không biết có phải vì hồi hộp quá không???). Các bác sĩ và y tá phải tá hỏa chạy đi tìm thuốc ...thông mũi cho mẹ. Mẹ không thể thở được. Rốt cuộc rồi ca phẫu thuật cũng được tiến hành. Hoàn toàn tỉnh táo, mẹ theo dõi từng cử chỉ của bác sĩ phẫu thuật qua gương chiếu phía trên, nhưng mãi mẹ không nghe thấy tiếng con khóc. Chỉ đến khi cô y tá bế con đến trước mặt mẹ cũng câu nói gọn lỏn: "con trai, 4,3kg nhá!". Ui chao, mẹ cứ tưởng mình nghe nhầm. Mẹ chẳng nhớ jì hết, chẳng thấy jì hết ngoài đôi mắt đen láy và cái đầu cũng đen láy tóc của con. Oww, chả giống sệt ba như mẹ vẫn tưởng! Con không khóc oe oe như các bạn. Chỉ ọ ẹ để mẹ biết sự hiện diện của con. Ngước nhìn đồng hồ, 7h15phút. Cô y tá bế con đi thật nhanh. Mẹ chỉ kịp nhìn giây lát. Đôi mắt. Mẹ nhớ lắm, đôi mắt đen láy ấy, cứ vương vấn theo mẹ vào phòng hậu phẫu. Mẹ chỉ mong chóng đến giờ để được ra với con. Vết mổ chẳng đau jì nữa hết!!!Scared 1
Thế là mẹ đã có thêm em bên đời!


Nhìn chuột con, mẹ thấy ấm lòng những khi mỏi mệt. Nhất là lúc em lẫy lật, trông ngộ chưa?

Sự đổi thay....mong muốn!

Mẹ. Người phụ nữ hơi..."chảnh" của 10 năm về trước, giờ gói gọn trong hai chữ "bình sữa"!!! Đi đâu cũng vội vàng về thật nhanh vì sợ Tip đói. Khổ thân mẹ chưa. Fast food đã đành, thêm nhiều khoản khác cũng fast theo như nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp và cả ngủ cũng fast!!!
Trước đây, mẹ chưa bao giờ tưởng tượng lại có ngày mình chạy sô nhiều đến thía! Sáng đi làm vội vã, trưa lại vội vã về, chiều lại một lượt nữa vội vã ... Cứ thế, cứ thế, mẹ giống như một Ms Hastily thứ thiệt! Mẹ đã thay đổi thật rùi....Đặc biệt là giây phút lần đầu tiên bế Tip trên tay, bên cạnh là chị Hip cứ ngọ nguậy cũng muốn mẹ bế, mẹ biết mình đã thực sự thuộc về gia đình.
Với mẹ, các con là tất cả những gì quý giá nhất trong cuộc đời.
Mẹ yêu các con!
Mẹ đã có sự đổi thay mong muốn nhất trong cuộc đời.

Monday, February 16, 2009

Happy New Age!

Sinh nhật tuổi lên bốn, mình có nhiều kỷ niệm thật đẹp. Những hình ảnh yêu nhất được gói gém cẩn thận trong slide này.
Yêu wa đi thôi.

Wednesday, May 28, 2008

Monday, May 12, 2008

Vòng tay mẹ





Còi rí còi rị


Giá như có một phép nhiệm màu nào đó để con gái mẹ nặng thêm 3 kg nữa , ngay lập tức, mẹ sẽ ước ngay. Nhưng ngồi nghĩ lại, kể ra nhiều lúc ngồi ngắm con bé loắt choắt nhưng nhanh nhẹn, bé bỏng lọt thỏm trong lòng, mẹ lại thấy yêu quá đi mất.Thật mâu thuẫn khi vừa muốn con lớn lên nhưng lại sợ khi đó con vượt ra khỏi vòng tay mẹ. Mẹ làm sao chịu nổi nhỉ???... Bây giờ con cũng đã biết lấy tay dí dí vào mũi mẹ và bắt chước câu mẹ hay mắng yêu: "còi rí còi rị ạ!". Thật lạ, mẹ lại thấy thích thú mới buồn cười chứ. Tại sao??? Mẹ cũng không giải thích được. Có lẽ, mẹ cảm nhận được tình cảm của con dành cho mẹ. Dẫu chỉ là cái chun mũi cộng với câu nói nếu không yêu thì cho là ...láo lếu đấy, con gái ạ. Nhưng mẹ biết, cái "còi rí còi rị" trong câu nói của con chính là cách đáp lại tình cảm của mẹ. Mẹ vẫn chỉ nói câu đó khi âu yếm con thui mà, đúng không. Sáng nào thức giấc mà không nắm được cái còi rí còi rị của mẹ mấy cái là mẹ thấy thiếu thiếu.
3 tuổi rưỡi. Con khảnh ăn hơn bất cứ bạn nào cùng trang lứa. Không hoa quả (trừ quả chuối thì lúc có lúc không!!!). Không ăn những đồ ngọt hay béo quá. Cứ như chế độ ăn của người mẫu í. Mẹ đã thử tập nhiều lần nhưng thật sự, bó tay.com. Ui, có phải đó là dấu hiệu của sự "còi" bi giờ không con. Con thử ngắm lại con của ngày xưa xem này. 3 tháng tuổi đã gần 8kg. Như một củ khoai tây! Thế mà giờ chỉ được 15kg (đuối một tí), hí hí hí... Mẹ đang bất lực trước công cuộc tăng cân của con lắm đây! Mập chút nữa để còn mặc váy 2 dây cho đẹp chứ nhỉ!

Mẹ muốn ôm mãi trong vòng tay

Mẹ tự an ủi vì dẫu sao con cũng mới 3 tuổi rưỡi. Vẫn thỉnh thoảng giả vờ làm em bé để mẹ bế và nói chuyện ê a! Lại còn giả bộ chưa biết nói mà chỉ lấy tay ra hiệu như thể là mẹ mới sinh ra em!!!
Sư thực là mẹ mong con gái lớn từng ngày nhưng điều đó đồng nghĩa với việc vòng tay mẹ sẽ chật lại, mà điều đó mẹ lại k muốn. Làm sao bi giờ??? Con xem con khi 3 tuổi có khác với bây jờ bao nhiêu không này...

Vẫn một thân hình mảnh dẻ, tự nhận là biết nhảy hip hop, đi như siêu mẫu trên sàn catwalk , biết hát vô số bài, ngại học vẽ (ở lớp toàn nhờ các bạn vẽ hộ!!!), đi học "bữa đực bữa cái" (cái này là lỗi do ba mẹ đây), nhưng yêu lắm, bé con à. Con lớn nhanh còn chuẩn bị đón em con nữa chứ, nhá? Vòng tay mẹ dẫu chật lại thêm chút nhưng mẹ vẫn muốn ôm cả hai chị em, thật chặt, để ấm hơi mẹ, mau lớn, đừng còi!

Wednesday, February 13, 2008



Nhớ hương đào Tết

Hồi bé, có lần mình đã thầm ao ước mẹ đặt tên mình là Đào. Không biết nó xấu hay đẹp nhưng do mình tự nghĩ ra trong giây lát thôi. Không ngờ đó lại là tên một loài hoa thật ý nghĩa trong những ngày Tết cổ truyền dân tộc. Mấy Tết rồi, mình không được nhẩn nha trong phòng khách ngắm nghiá những cánh đào mỏng tang phớt hồng như má thiếu nữ dậy thì, bám nhẹ trên trên cành đầy lộc xanh biếc. Tự dưng thấy ngậm ngùi thương nhớ hương hoa đào của Tết quê...

Năm nào cũng vậy, cứ 30 Tết mình lại cùng anh trai í ới nhau ra chợ hoa sắm đào Tết. Mà phải là đào ta cơ. Loài hoa cánh mỏng phớt hồng nở trên nững cành khẳng khiu, càng nhú ra nhiều lộc càng hấp dẫn. Theo các cụ ngày xưa, cành đào có nhiều chồi non cũng giống như nhà có nhiều tài, nhiều lộc, gặp nhiều may mắn. Đào xuất hiện khắp mọi nẻo đường trong những ngày giáp Tết. Tuy nhiên mình vẫn thích đào ở quê hơn. Ở đó, mình cảm nhận được cả tấm chân tình của người bán, người trồng. Sâu đậm trong tâm trí là hình ảnh bác nông dân chặt vội dăm bảy cành đào mang ra chợ kịp bán Tết, là chị bán hoa nón đội lập sập nhưng ánh nhìn tươi rói khi chọn được cho khách một cành đào ưng ý ... Đào quê mình có hai loại, đào ta hay bích đào đều đẹp và có ý nghĩa riêng của nó. Nhưng nhà mình ai cũng thích đào ta. Nó thật đơn giản và có dáng tự nhiên. Tết nào cắm bích đào, kiểu gì cũng có người nhắc cành đào ta mộc mạc.

Tết xưa với mình như một giấc mơ. Đó là những tháng ngày đẹp đẽ trong ký ức của một cô trò nhỏ xa nhà. Mỗi kỳ nghỉ Tết, mình háo hức như một đứa trẻ. Không phải vì được mẹ mua cho một bộ quần áo mới, cũng không phải vì được bố mẹ chở đi chơi khắp nơi. Đơn giản, nghỉ Tết được về ngủ vùi trong lòng mẹ, được ăn những món ăn mẹ nấu, nói chuyện tầm phào với bố, đôi khi lạm bàn những điều to tát của gia đình với tư cách một thành viên độc lập (không phải con bé con chả biết gì ngày nhỏ nữa). Chao ôi là thích khi được tận tay cong lưng rửa hàng chồng lá dong cao ngất, mệt nhưng nghĩ đến giờ phút gói bánh và xếp lần lượt từng chiếc bánh vuông vắn vào trong cái thùng phuy to tướng lại hí hửng rửa vèo vèo. Có năm, mẹ gói tới những 50 chục cái bánh. Không hiểu sao hồi đó ăn nhiều thế nhỉ. Mình bé nhất nhà nên bao giờ bố cũng ưu tiên cho cô con gái út một cái bánh bé tí đặt trên cùng nồi bánh. khi vớt bánh sẽ được ăn đầu tiên mà. Nhà mình thường luộc bánh ban đêm, dù rằng luộc ban ngày cũng ngốn bằng ấy thời gian, nhưng bố mẹ luôn nhóm bếp đặt bánh vào 9 giờ tối. Giờ đó, cả nhà thường tập trung đông đủ. Các anh trai được phân công phụ trách phần luộc bánh. Bên bếp lửa, khi thì các anh trai và bạn bè vừa đun bếp vừa chuyện trò râm ran, khi thì bố mẹ vào thay ca để bếp lúc nào cũng đều lửa. Mình mon men tung được vào bếp lửa đỏ rực một nắm vỏ trấu là đã thấy khoái trá lắm rồi. Ở quê, bánh chưng thường được luộc bằng bếp củi và vỏ trấu. Bếp đơn giản chỉ là 3 viên gạch quây vào, củi thì đặt mua của những người đi rừng từ trước Tết. 9 giờ tối nay bắc nồi thì 4 giờ chiều mai mới được vớt bánh. Cái bánh đầu tiên bao giờ cũng là cái bé xíu của mình, được bỏ qua vòng ép bánh và có thể ăn ngay. Mình đón nhận cái bánh nóng hôi hổi từ tay bố với niềm hân hoan của một đứa trẻ. Vị bánh ngậy ngậy thơm nồng mùi đỗ xanh quện hương gạo nếp mới, in đậm vào tâm trí, theo mình suốt những năm tháng xa nhà. Bây giờ, mình có cố tìm cũng không thể ra vị đặc trưng cái bánh thưở ấy.
Bốn năm rồi, mình không được đi chợ hoa ngày Tết!!! Có chút gì ngậm ngùi vương trên khoé mắt. Hoa đào cũng xa lắm rồi, nơi cái chợ quê tỉnh lẻ. Bánh chưng bây giờ cũng chỉ đặt cho tiện. Khoảng lấp duy nhất vợi đi nỗi nhớ Tết quê là cô con gái bé bỏng và người đàn ông yêu thương mình. Thương lắm, nhớ lắm đại gia đình của một thuở thơ bé, giá như có thể gộp lại, cùng tổ ấm bé nhỏ của mình. Để mình không phải rời xa.
Nhớ quá hoa đào ơi...

Thursday, January 10, 2008

Tuesday, January 8, 2008

My song


"Con thích bài "na na" cơ, mẹ hát đi con mới ngủ!!
Con nhõng nhẽo không chịu ngủ, víu cổ mẹ "yêu cầu" hát bài hit nhất trong tuần. Mẹ chỉ được nghe duy nhất một lần, làm sao thuộc được, thế là hát bịa. Con phát hiện ra và nhất định không chịu ngủ. Ow, mẹ đành ngêu ngao theo giấy... " Ngày xưa rất xưa rất xưa ấy, có một nàng công chúa... na na...na na...". Và thế là, cổ tích bong bóng theo con vào giấc ngủ. "...Vì mưa chỉ yêu chính mưa mà thôi", mẹ hát trệu trạo đến nỗi... con ngủ rất nhanh. Mẹ thắc mắc tại sao con lại biết thích những bài hát mà tuổi teen đang hâm mộ. Có vẻ lớn sớm so với tuổi đây! Con nghe công chúa bong bóng, không thích cơn mưa đâu vì mưa xấu lắm! Con thích là công chúa, nhưng là công chúa xinh đẹp trong các câu chuyện cổ tích. Công chúa của mẹ, không đến từ những cơn mưa thoáng qua mà đến từ thế giới cổ tích của ba và mẹ.