Wednesday, February 13, 2008



Nhớ hương đào Tết

Hồi bé, có lần mình đã thầm ao ước mẹ đặt tên mình là Đào. Không biết nó xấu hay đẹp nhưng do mình tự nghĩ ra trong giây lát thôi. Không ngờ đó lại là tên một loài hoa thật ý nghĩa trong những ngày Tết cổ truyền dân tộc. Mấy Tết rồi, mình không được nhẩn nha trong phòng khách ngắm nghiá những cánh đào mỏng tang phớt hồng như má thiếu nữ dậy thì, bám nhẹ trên trên cành đầy lộc xanh biếc. Tự dưng thấy ngậm ngùi thương nhớ hương hoa đào của Tết quê...

Năm nào cũng vậy, cứ 30 Tết mình lại cùng anh trai í ới nhau ra chợ hoa sắm đào Tết. Mà phải là đào ta cơ. Loài hoa cánh mỏng phớt hồng nở trên nững cành khẳng khiu, càng nhú ra nhiều lộc càng hấp dẫn. Theo các cụ ngày xưa, cành đào có nhiều chồi non cũng giống như nhà có nhiều tài, nhiều lộc, gặp nhiều may mắn. Đào xuất hiện khắp mọi nẻo đường trong những ngày giáp Tết. Tuy nhiên mình vẫn thích đào ở quê hơn. Ở đó, mình cảm nhận được cả tấm chân tình của người bán, người trồng. Sâu đậm trong tâm trí là hình ảnh bác nông dân chặt vội dăm bảy cành đào mang ra chợ kịp bán Tết, là chị bán hoa nón đội lập sập nhưng ánh nhìn tươi rói khi chọn được cho khách một cành đào ưng ý ... Đào quê mình có hai loại, đào ta hay bích đào đều đẹp và có ý nghĩa riêng của nó. Nhưng nhà mình ai cũng thích đào ta. Nó thật đơn giản và có dáng tự nhiên. Tết nào cắm bích đào, kiểu gì cũng có người nhắc cành đào ta mộc mạc.

Tết xưa với mình như một giấc mơ. Đó là những tháng ngày đẹp đẽ trong ký ức của một cô trò nhỏ xa nhà. Mỗi kỳ nghỉ Tết, mình háo hức như một đứa trẻ. Không phải vì được mẹ mua cho một bộ quần áo mới, cũng không phải vì được bố mẹ chở đi chơi khắp nơi. Đơn giản, nghỉ Tết được về ngủ vùi trong lòng mẹ, được ăn những món ăn mẹ nấu, nói chuyện tầm phào với bố, đôi khi lạm bàn những điều to tát của gia đình với tư cách một thành viên độc lập (không phải con bé con chả biết gì ngày nhỏ nữa). Chao ôi là thích khi được tận tay cong lưng rửa hàng chồng lá dong cao ngất, mệt nhưng nghĩ đến giờ phút gói bánh và xếp lần lượt từng chiếc bánh vuông vắn vào trong cái thùng phuy to tướng lại hí hửng rửa vèo vèo. Có năm, mẹ gói tới những 50 chục cái bánh. Không hiểu sao hồi đó ăn nhiều thế nhỉ. Mình bé nhất nhà nên bao giờ bố cũng ưu tiên cho cô con gái út một cái bánh bé tí đặt trên cùng nồi bánh. khi vớt bánh sẽ được ăn đầu tiên mà. Nhà mình thường luộc bánh ban đêm, dù rằng luộc ban ngày cũng ngốn bằng ấy thời gian, nhưng bố mẹ luôn nhóm bếp đặt bánh vào 9 giờ tối. Giờ đó, cả nhà thường tập trung đông đủ. Các anh trai được phân công phụ trách phần luộc bánh. Bên bếp lửa, khi thì các anh trai và bạn bè vừa đun bếp vừa chuyện trò râm ran, khi thì bố mẹ vào thay ca để bếp lúc nào cũng đều lửa. Mình mon men tung được vào bếp lửa đỏ rực một nắm vỏ trấu là đã thấy khoái trá lắm rồi. Ở quê, bánh chưng thường được luộc bằng bếp củi và vỏ trấu. Bếp đơn giản chỉ là 3 viên gạch quây vào, củi thì đặt mua của những người đi rừng từ trước Tết. 9 giờ tối nay bắc nồi thì 4 giờ chiều mai mới được vớt bánh. Cái bánh đầu tiên bao giờ cũng là cái bé xíu của mình, được bỏ qua vòng ép bánh và có thể ăn ngay. Mình đón nhận cái bánh nóng hôi hổi từ tay bố với niềm hân hoan của một đứa trẻ. Vị bánh ngậy ngậy thơm nồng mùi đỗ xanh quện hương gạo nếp mới, in đậm vào tâm trí, theo mình suốt những năm tháng xa nhà. Bây giờ, mình có cố tìm cũng không thể ra vị đặc trưng cái bánh thưở ấy.
Bốn năm rồi, mình không được đi chợ hoa ngày Tết!!! Có chút gì ngậm ngùi vương trên khoé mắt. Hoa đào cũng xa lắm rồi, nơi cái chợ quê tỉnh lẻ. Bánh chưng bây giờ cũng chỉ đặt cho tiện. Khoảng lấp duy nhất vợi đi nỗi nhớ Tết quê là cô con gái bé bỏng và người đàn ông yêu thương mình. Thương lắm, nhớ lắm đại gia đình của một thuở thơ bé, giá như có thể gộp lại, cùng tổ ấm bé nhỏ của mình. Để mình không phải rời xa.
Nhớ quá hoa đào ơi...