Wednesday, March 11, 2009

The change life






Sc màu cuc sng



Thay đổi, rất rất nhiều trong cuộc sống của gia đình mình. Một sự thay đổi kỳ diệu mà ở đó cả 4 chúng ta đều cảm nhận rõ những điều thú vị của cuộc sống...


Hip xinh là Hip xinh xinh...
Con là tâm điểm số 1 của sự thay đổi. Từ khi em Tip mới chào đời, lúc nào con cũng trong trạng thái sợ mẹ yêu em hơn!Mỗi ngày con phải hỏi mẹ tới 15 lần về mỗi một việc "mẹ yêu con không??". Đó là lúc mẹ nựng em, lúc mẹ cho em bú, ru em ngủ. Con cứ bám riết bên cạnh, theo dõi từng cử chỉ, cứ như thể "quản lý" tình cảm của mẹ và em. Thật tội nghiệp con gái. Làm sao mẹ có thể không yêu con được chứ.



Có em, mẹ lại càng yêu con nhiều hơn. Con vẫn còn quá bé để được mẹ chăm sóc. Cũng đã có lúc mẹ phải đặt em xuống để bế con, nựng con, rồi à ơi như ru em để con biết tình yêu thương của mẹ dành cho con và em đều tự đáy lòng mẹ. Nhìn con bé tí so với các bạn, mẹ xót lắm. Thương lắm, cái còi của mẹ. Mẹ không thể dành toàn bộ thời gian cho con như trước nữa. Cái ăn, cái mặc, bé tí mà nhiều lúc cũng phải tự vận động như thể con đã lớn. Cũng phải thôi, vì con gái mẹ đã biết phụ giúp mẹ chăm em, làm được ti tỉ thứ việc còn jì.

Em Tip lớn hơn một chút, con không còn bắt bẻ mẹ việc"sao lại ru em bài của con??", chắc con đã quen với việc có em trong cuộc sống. Con ra dáng chị hơn,
biết dỗ em lúc mẹ bận, biết yêu em, làm công việc mà mẹ vẫn thường làm khi em khóc. "Em ngoan, chị yêu, chị yêu, chị gọi bình sữa cho em nhé!". Mẹ đang bận việc mà nghe con nựng em như vậy thấy yên tâm lắm đấy, con biết không? Em Tip nghe tiếng chị cũng nín bặt và nhoẻn miệng cười. Rõ yêu, cái tôm cái tép của mẹ!





Ba thương con vì con giống mẹ...
Càng nghe con hát mẹ càng thấy... tủi thân, vì thực tế, cả hai con đều chẳng giống mẹ!!! Ow, nếu xét theo lý thuyết thì mẹ biết tìm tình yêu của ba ở đâu đây nhỉ??? Valentine artist
Từ khi làm "bố của hai đứa trẻ" (từ này ba vẫn hay dùng để tự mô tả mình đấy!), ba thay đổi rất nhiều. Ba dành hơn 20 ngày phép để chăm mẹ, chủ yếu là để mẹ có người chuyện trò lúc đêm khuya thì đúng hơn. Những ngày đầu trong viện, sự động viên của ba thực sự có ý nghĩa với mẹ. Ba khiến mẹ vững tâm hơn rất nhiều. Mẹ đã can đảm vượt qua những khó khăn nhất nhờ có sự hỗ trợ của ba. Ui zda, cứ nhìn ba loay hoay thay tã cho Tip để mẹ được ngủ một tí thì biết, hic, tình yêu làm thay đổi cả... bàn tay của người đàn ông!!! Giờ thì mẹ càng hiểu thêm những gì thuộc về The power of love Running In Field!!!!....

Chuột con chút chít là em!
Ngày con chào đời, đánh dấu quãng thời gian thay đổi của cả gia đình. Chuột con bé nhỏ của mẹ, con mang đến màu tươi mới của hạnh phúc. Mẹ thấy con hợp với màu đỏ (dù con trai mà mặc màu đỏ thì nổi bựt quá!!!).
2h25 phút, ngày 11 tháng 10 năm 2008. Vừa qua sinh nhật mẹ khoảng 2 giờ đồng hồ. Mẹ nghe như có tiếng con đạp ục một cái!!!Easter egg peekaboo. Ối vỡ. chưa bao giờ mẹ thấy nhiều nước như thế!!! Úi ùi, mẹ cuống cuồng gọi cho ba. Giữa đêm khuya vắng ba phóng thật nhanh từ cơ quan về. Mẹ được đưa ngay vào viện. Cảm giác chào đón con đang cận kề...
Gần 7h sáng, mẹ được đưa vào phòng mổ. Lần thứ hai mẹ bước chân vào căn phòng đầy mùi ête như thế này, nhưng vẫn run, dù cố gắng bình tĩnh. Cảm giác có một mình trong căn phòng trắng toát làm mẹ run rẩy. Bình tĩnh. Mẹ tự nhủ lòng mình. Thật bình tĩnh. Sắp được gặp con rồi mà. Mẹ nhìn quanh căn phòng, hy vọng mong manh là có ba con ở đâu đó!!! Nằm trên bàn mổ, mẹ thấy ngạt thở (không biết có phải vì hồi hộp quá không???). Các bác sĩ và y tá phải tá hỏa chạy đi tìm thuốc ...thông mũi cho mẹ. Mẹ không thể thở được. Rốt cuộc rồi ca phẫu thuật cũng được tiến hành. Hoàn toàn tỉnh táo, mẹ theo dõi từng cử chỉ của bác sĩ phẫu thuật qua gương chiếu phía trên, nhưng mãi mẹ không nghe thấy tiếng con khóc. Chỉ đến khi cô y tá bế con đến trước mặt mẹ cũng câu nói gọn lỏn: "con trai, 4,3kg nhá!". Ui chao, mẹ cứ tưởng mình nghe nhầm. Mẹ chẳng nhớ jì hết, chẳng thấy jì hết ngoài đôi mắt đen láy và cái đầu cũng đen láy tóc của con. Oww, chả giống sệt ba như mẹ vẫn tưởng! Con không khóc oe oe như các bạn. Chỉ ọ ẹ để mẹ biết sự hiện diện của con. Ngước nhìn đồng hồ, 7h15phút. Cô y tá bế con đi thật nhanh. Mẹ chỉ kịp nhìn giây lát. Đôi mắt. Mẹ nhớ lắm, đôi mắt đen láy ấy, cứ vương vấn theo mẹ vào phòng hậu phẫu. Mẹ chỉ mong chóng đến giờ để được ra với con. Vết mổ chẳng đau jì nữa hết!!!Scared 1
Thế là mẹ đã có thêm em bên đời!


Nhìn chuột con, mẹ thấy ấm lòng những khi mỏi mệt. Nhất là lúc em lẫy lật, trông ngộ chưa?

Sự đổi thay....mong muốn!

Mẹ. Người phụ nữ hơi..."chảnh" của 10 năm về trước, giờ gói gọn trong hai chữ "bình sữa"!!! Đi đâu cũng vội vàng về thật nhanh vì sợ Tip đói. Khổ thân mẹ chưa. Fast food đã đành, thêm nhiều khoản khác cũng fast theo như nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp và cả ngủ cũng fast!!!
Trước đây, mẹ chưa bao giờ tưởng tượng lại có ngày mình chạy sô nhiều đến thía! Sáng đi làm vội vã, trưa lại vội vã về, chiều lại một lượt nữa vội vã ... Cứ thế, cứ thế, mẹ giống như một Ms Hastily thứ thiệt! Mẹ đã thay đổi thật rùi....Đặc biệt là giây phút lần đầu tiên bế Tip trên tay, bên cạnh là chị Hip cứ ngọ nguậy cũng muốn mẹ bế, mẹ biết mình đã thực sự thuộc về gia đình.
Với mẹ, các con là tất cả những gì quý giá nhất trong cuộc đời.
Mẹ yêu các con!
Mẹ đã có sự đổi thay mong muốn nhất trong cuộc đời.

Monday, February 16, 2009

Happy New Age!

Sinh nhật tuổi lên bốn, mình có nhiều kỷ niệm thật đẹp. Những hình ảnh yêu nhất được gói gém cẩn thận trong slide này.
Yêu wa đi thôi.