Thursday, October 4, 2007

Giọt Lam







Tên lúc mẹ chuẩn bị sinh trong BV:
Đặng Bảo Lam.

Tên Giấy khai sinh: Đặng Việt Bảo Lam. (Thêm chữ Việt để cùng giống "đệm" của ba!).
Chào đời lúc 15h15' ngày 29/12/2004 (đáng lẽ phải là 01/01/2005 nhưng do mẹ sợ để thêm vài ngày nữa thì con lại rơi vào ca "đẻ thường nhưng khó vì "ngôi" chưa thẳng"!!!).
Mã số 56.

Hà Nội đang giữa đông. Trời lạnh cóng. Mẹ thấy thật ấm áp khi có con bên cạnh, dù mẹ, thậm chí còn chưa được hít hà tí nào chiếc má phúng phính (như trong ảnh chụp qua siêu âm ) của con gái. Vừa ăn tối xong, tự dưng mẹ lại thèm một cái ngô nóng hôi hổi. Cảm giác thèm thuồng ngô chưa kịp ngấm thì bỗng con đạp ục một cái thật mạnh vào bụng mẹ. Không hiểu sao lúc đó mẹ lại "ré" lên một tiếng. Ba đọc báo ngay bên cạnh vội vã giục: "Vào viện thôi em!". Mẹ chưa muốn đi đâu, nhưng vì tự dưng con lại đạp mẹ rõ đau, khác hẳn ngày thường. Hồi sáng mẹ đi kiểm tra, bác sĩ dặn nếu có vấn đề gì phải vào viện ngay. Thế là ba mẹ "khăn gói quả mướp" lên đường. Đi bộ nhé. Cảm giác thật hồi hộp, khó tả...

Bệnh viện Phụ sản HN đón 2 mẹ con lúc 21h10' ngày 28/12/2004. Mẹ diện một bộ đồng phục của BV (bộ đồ này ba bảo trông mẹ giống như... m...ụ...đ... iên!!!) . Mẹ bị cách ly hoàn toàn. Trong tâm trạng hoàn toàn bình tĩnh, mẹ còn kịp xem một số bạn khác của con chào đời. Mẹ chỉ thấy đau ngâm ngẩm. Không có triệu chứng gì của sắp sinh. Suốt cả đêm ba vật vờ ngoài cửa Phòng hộ sinh để chờ giây phút đón con chào đời. Cảm giác bình tĩnh ban đầu của mẹ trôi mất. Bắt đầu sốt ruột vì mãi vẫn chỉ "1 phân". Sáng trở dậy trong mệt mỏi vì mất ngủ. Mẹ đã thấy rõ nét phờ phạc. Bác sĩ bảo nếu chờ thêm 2-3 ngày nữa thì sẽ đẻ thường, nhưng sẽ là một ca sinh khó. "Cố gắng lên". Mẹ đã cố thêm được đến cuối buổi sáng. Quyết định mổ. Mẹ cảm nhận rõ sự lo lắng của ông bà nội ngoại. Mọi người trong gia đình đều lo lắng và khuyên nên thận trọng trước khi quyết định. Tất nhiên rồi, mẹ là người đầu tiên trong gia đình phải mổ mà. Thế mà một số người vẫn bảo dáng mẹ là "dễ đẻ" lắm!!!
Sát giờ sinh con, mẹ vòng qua cửa sổ - cổng giao tiếp duy nhất của mẹ với ba trong thời điểm mẹ bị cách ly - hỏi ba một lần nữa về việc đặt tên con (để xem ba có nghĩ được cái tên nào ý nghĩa không??). Ba lúc đó hồi hộp quá thì phải. "Tuỳ em, tên gì cũng được!".Thế là mẹ tự quyết. Sau khi đăng ký tên con vào Giấy chứng sinh, mẹ ngễu nghệ trên chiếc xe chuyên dụng của Bệnh viện chuẩn bị vào phòng mổ. Ba cuống quýt thò cổ qua chiếc cửa sổ của phòng cách ly nói với theo: "cố lên em nhé!". Mẹ tự tin mỉm cười, bỏ lại sau lưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng đến ...ngệt ra của ba. Ngoài trời lạnh như cắt, nhiệt độ có lúc xuống tới 7-9 độ. Đúng 15h15', y tá đưa mẹ vào phòng mổ( giờ này do ông nội xem kỹ lắm đấy). Cảm giác tự tin lúc này biến mất. Mẹ hoàn toàn bị "out" khi vào trong phòng mổ. "Bác sĩ chỉ xin 2 phút để gây tê thôi mà, nào, bình tĩnh nào!". Giọng BS gây tê đầy vẻ chấn an, dỗ dành. Người mẹ run lẩy bẩy, dù mới chỉ là gây tê. Mẹ cảm giác ngồi không vững. Rồi người ta đưa mẹ lên một bàn mổ. Hai tay giang ngang, hai bên là hai y tá, phía dưới bác sĩ mổ, trên đầu cũng một y tá. Khăn trắng choàng 2/3 người. Quanh mẹ một màu trắng toát. Mẹ không còn đủ bình tĩnh để nghe ngóng xem họ làm gì nữa. Cảm giác căng thẳng đến ngạt thở. Ước muốn duy nhất là ba xuất hiện lúc đó. Mẹ cảm thấy nhói đau phía dưới, rồi mẹ kêu đau, và ca mổ phải dừng lại ít phút để gây tê lần nữa. Và mẹ không biết gì nữa. Cảm giác bay bổng, lạc vào không trung. Rồi lại lao vun vút, len lỏi giữa các toà nhà như Kim Tự Tháp. Bất chợt mẹ nghe tiếng khóc. Đúng là tiếng con rồi, mẹ chỉ kịp nghe thấy "oe oe" và chẳng còn biết gì nữa.
Phòng hậu phẫu. Mẹ được đưa về đó. 6 tiếng sau khi mổ. Thử cựa quậy nhưng không thể nhúc nhích được tí nào. Chân cứng đơ như khúc gỗ. Cô y tá muốn mẹ mở mắt để xem tình trạng của mẹ lúc đó thế nào, nhưng mẹ không mở được. Chỉ luẩn quẩn trong đầu ý nghĩ "con đâu nhỉ?". Ngoài kia, ba đứng chôn chân tại chỗ. Thậm chí chẳng cả ăn tối. Tay sách nách mang lỉnh kỉnh đồ của hai mẹ con, trông "ngộ" lắm! (mẹ được mô tả lại thôi!). Mẹ mong gặp cả ba nữa, lúc đó. Và mẹ lại được chuyển về phòng riêng. Nhưng vẫn chẳng thấy con. Lại trông ngóng đến ngẹt thở...
Một ngày trôi qua. Đó là cuối buổi sáng ngày 30/12/2004. Con được bế vào đặt cạnh mẹ. Chao ôi, cái cảm giác đầu tiên con xuất hiện, lạ và khó tả. Mẹ thích thú ngắm thiên thần của mẹ. 3,3kg, nước da màu... nâu đỏ. Được "gói" kỹ trong một chiếc khăn rộng, sặc sỡ. Sao lại giống ba đến thế. Từ cái miệng, mũi, khuôn mặt đến cả cái nhíu mày. Không thể lẫn vào đâu được. Thảo nào, ba tự tin nói rằng không cần số, dù đặt con ở đâu, ba vẫn bế về được!! "Mẹ đây, mẹ đây!", Lúc đó, mẹ nói bé lắm, cứ như sợ người khác nghe thấy. Tiếng yêu đầu tiên mẹ gửi con gái còn đầy vẻ lóng ngóng, ngượng nghịu. Buồn cười chưa???
Đó là những ngày lạnh nhất của mùa đông năm Giáp Thân, ngày Giọt Lam của ba mẹ chào đời. Thời khắc chuẩn bị bắt đầu một năm mới, 48 giờ sau đó.

No comments: